Tâm sự sinh viên đang tìm việc

Một sinh viên ra trường tốt nghiệp bằng giỏi trường kinh tế khá tốt với biết bao háo hức về một công việc cho tương lai.

Người ta hay kêu sinh viên khi học đại học nhiều khi thụ động, không có kỹ năng, chuyên môn thì có thể đào tạo lại nhưng còn kỹ năng thì thật nan giải. Ngẫm lại với bản thân mình, từ khi vào trường đại học cũng năng nổ tham gia cán bộ lớp, hoạt động Đoàn Hội cũng nhiều nhiều và cũng có những thành tích. Cũng trải qua những công việc làm thêm từ kinh doanh tới những công việc của giao tiếp. Tiếng Anh cũng ý thức học hành nỗ lực để có mức kha khá.Mặc dù biết so với nhiều người, mình còn là quá nhỏ bé, chưa phải gì nổi bật nhưng có lẽ sẽ không quá tệ.

Vậy là với tất cả những niềm tin và nhiệt huyết ấy,mình đã apply vào ngân hàng với vị trí vừa đòi hỏi sự năng động và nhiều điều khác như Tín dụng. Hồ sơ đầu tiên mình nộp khi mới bước chân ra trường và là hồ sơ hy vọng, quyết tâm nhất. Những kết quả khả quan từ vòng test và phỏng vấn giúp mình có niềm tin chung thủy với việc ứng tuyển vào ngân hàng đã chọn. Những ngày chờ đợi là những ngày tiếp tục rèn luyện thêm tiếng anh. Và sau những cố gắng và gần 5 tháng chờ đợi từ khi nộp hồ sơ, mình đã có tên. Vậy là những kế hoạch, mục tiêu là tiếp tục đặt ra,làm thế nào để hoàn thành chỉ tiêu, bao nhiêu năm sẽ lên làm chuyên viên, bao nhiêu năm lên trưởng nhóm…Vui, tin và quyết tâm. Vậy mà, ở đời ai học chữ ngờ, kinh tế khó khăn, ngân hàng gặp khủng hoảng, cắt giảm nhân sự, và nhân viên mới là những người đầu tiên. Cũng đã gắn bó với ngân hàng được gần nửa năm.Một chính sách chung, một chút buồn nhưng đã nhanh qua vì được sự động viên của giám đốc phòng mình làm em có khả năng, nhiệt tình, năng động, tư duy tốt…

Quay trở lại vạch số 0, ta bắt đầu lại. Không sao, quan trọng là phải có niềm tin. Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác, đã đi làm, đã không xin tiền từ bố mẹ thì giờ sao có thể xin lại và cũng biết bố mẹ còn khó khăn khi nuôi các em.Đã hứa hè này em thi đại học, chị ra trường một năm là sẽ nhận nhiệm vụ nuôi em học. Vẫn niềm tin, quyết tâm tìm việc nhưng có gì là một chút trĩu nặng về kinh tế. Xác định lại mục tiêu, vẫn muốn làm những vị trí có sự năng động, có những vận dụng khác, có thăng tiến và gắn bó lâu dài. Ngân hàng hạn chế tuyển dụng và trong tình cảnh này vào rồi co thể rất nhanh ra. Vẫn yêu thích làm đúng chuyên ngành xuất nhập khẩu, thanh toán quốc tế nhưng 100 chỗ tuyển thì 99 chỗ yêu cầu kinh nghiệm, đâu có phải là kinh nghiệm ở lĩnh vực liên quan, đều là kinh nghiệm làm ở vị trí xuất nhập khẩu và tương đương. Mọi người nói cứ đi làm thì sẽ có kinh nghiệm, mình thấy đúng, nhưng nếu làm nhân viên Thanh toán quốc tế ngân hàng thì liệu kinh nghiệm trực tổng đài liệu có thể phù hợp với tiêu chí tuyển dụng. Gần 6 tháng làm việc ngân hàng cũng là một quá trình và kinh nghiệm nhưng chưa là 1 năm,2 năm so với tiêu chí tuyển dụng đưa ra. Rồi còn là cả COCC. Chấp nhận nơi làm việc áp lực, mức lương khởi điểm không cao nhưng chỉ cần công việc mình có đam mê thì những khó khăn sẽ được niềm tin và quyết tâm san bằng. Nhưng hồ sơ nộp đi cũng không mấy kết quả dù chỉ chọn nộp những nơi ghi Ưu tiên kinh nghiệm. Rồi từng ngày qua cũng là là thêm những áp lực về trang trải tài chính sinh hoạt hàng ngày. Gần tết, công việc part time nhiều nhưng người ứng tuyển cũng quá đông. Không chỉ là sinh viên mà còn rất nhiều những người đã từng đi làm, có kinh nghiệm. Rồi ứng tuyển vào một công việc ổn định, không đạt. Tìm cách hỏi chuyện chị tuyển dụng thì chị ấy nói rằng thực sự thì em có khả năng, cầu tiến, có thể làm việc tốt nhưng nếu tuyển em thì với một công việc ổn định, độ thăng tiến rất chậm thì một thời gian sau em cũng nghỉ nếu có công việc tốt hơn.

Một công việc ổn định, đều đặn thì không phù hợp, công việc phù hợp và như mình muốn thì không đủ điều kiện hoặc chưa có thời điểm tốt để ứng tuyển…

Và mỗi ngày cứ đang tiếp diễn…Niềm tin và những lo toan…

Hiểu và đồng cảm với bạn:(

hay đó người ơi, tình trạng chung của nhièu người,Bạn có khả năng chỉ hơi xoắn tý thôi,cố lên

Bạn còn hơn nhất nhiều ng mà. cố lên

Cố lên bạn hiền, tương lai còn ở phía trước.
:slight_smile:

Một hoàn cảnh cho mình nhận ra nhiều điều khi ra trường :frowning:

ôi,e cũng đồng cảm với anh chị.ngày trước thích ngân hàng thật nhiều,hứa với bố mẹ là sẽ nuôi đứa e trai học y 6 năm luôn,nhưng có khi ra trường ,bản thân cũng chẳng nuôi nổi…
thật buồn

  1. Đã có quê nộp thử hồ sơ ở quê chưa?
  2. Bề ngoài ok hông?
  3. Lúc nộp hồ sơ là có trình bày các khả năng từng làm bên Đoàn Thể hay không?
    . . .
    . . .
    Rất nhiều câu hỏi, phải tự mình đặt ra và tìm cách giải quyết, không biết bài này có phải của chủ Topic không?

Hiện nay sinh viên Kinh tế, XNK Ngoại Thương, Tài Chính Ngân Hàng có tỉ lệ thất nghiệp cao.

Mình đồng cảm với bạn. Lứa SV Kinh Tế 8x cuối với 9x đầu ra trường đúng vào thời điểm khó khăn, bất lợi. Mình cũng là 1 trong số đó. May cái là mình đã về nhà, định hướng lại nghề nghiệp. Như vậy thì áp lực về cuộc sống sinh hoạt, những lo toan của cuộc sống Hà Thành đô thị đã vơi bớt.

Sao chúng ta không tập hợp nhau lại để tìm ra công việc gì để làm nhỉ?

Mình thấy đã là sinh viên Kinh Tế thì không bao giờ được đói. Thiếu thốn thì chân tay, đầu óc phải hoạt động. Các bạn đừng nghĩ rằng mình giỏi mình phải làm việc này, còn việc kia thì người khác làm.

Hãy thử tới một vùng đất khác để thay đổi không khí xem. Còn nếu vẫn quyết tâm ở chốn Hà Thành,Sài Thành hoa lệ, bạn phải chấp nhận.

Lần thi đầu tiên của mình vào 1 NH là đợt tháng 7 Viettin vừa rồi…nó mang 1 niềm hy vọng,kỳ vọng cực kì lớn..nhưng bây giờ thì niềm tin ko còn nữa..nhiều thứ mơ mộng tốt đẹp đã ko còn..thay vào đó là 1 sự thực dụng lên ngôi để tìm cách sống sót

Hãy cố giữ vững khát vọng trở thành 1 Banker và chắc chắn sẽ có một ngày bạn đạt được khát vọng đó.
Mình gửi tới bạn một câu chuyện nói về Khát vọng vươn lên để cổ vũ nhé!
http://songdep.xitrum.net/nghethuatsong/625.html

Hy vong nam moi moi viec se tot hon 5thang vua wa. Hix

Đôi khi khó khăn làm bạn có chút hoang mang về tương lai trước mắt, nhưng hãy giữ niềm tin là có khả năng và nhiệt huyết là bạn sẽ làm được thôi. Đôi khi cũng nên chịu thay đổi môi trường làm việc nữa, coi như lùi một bước để giải quyết khó khăn trước mắt, và để tiến vài bước sau này^^

Đây là ACB rồi, đúng ko bạn ? :smiley:

Trường hợp của bạn đúng là cao không tới thấp không xong. Đúng như chị nhân sự đã nhận xét, bạn thừa khả năng làm tốt những công việc ổn định kia, nhưng chả ai muốn thuê một người làm đc một thời gian rồi lại ra đi cả. Đúng là chỉ có thể đổ tại cái số và số lượng COCC càng ngày càng nhiều thôi.

Cố lên bạn ơi :)Rồi mọi việc sẽ ổn :slight_smile:

Nghe mà thấy buồn.cố lên bạn ạ.Trời k phụ lòng người đâu.Chúc bạn thành công

Mình hiểu bạn. Cực kỳ hiểu bạn. Vì chỉ một vài ngày trước thôi, mình cũng trong tình cảnh như bạn. Để mình kể cho các bạn nghe câu chuyện của mình, hy vọng các bạn đừng bao giờ bỏ cuộc.
Tốt nghiệp loại Giỏi HVNH với số điểm khá cao 8.52, mình tự tin rằng sau khi ra trường, mình sẽ tìm được một công việc ổn định, vs mức thu nhập khá ở một ngân hàng tầm cỡ. Và mình apply vào Vietinbank CN tp Hà Nội vs SGD Vietocmbank.
Mình thích VCB, thích lắm. Vì thế để nộp được hồ sơ vào VCB, mình quyết định bỏ một số thứ. Tối hm nay mới biết tin VCB tổ chức tuyển dụng, thì ngày kia đã hết hạn nộp hồ sơ rồi. Không sao, hồ sơ mình đã chuẩn bị đầy đủ, đi nộp là được thôi :D. Nhưng cuộc đời éo le, trường mình chưa cấp giấy CN tốt nghiệp, vs đương nhiên, hồ sơ của mình không đc nhận, mặc dù mình đã cẩn thận làm một bản cam kết rằng sẽ nộp sau. Chị thu hồ sơ nói là có một số bạn trường em có giấy CN tốt nghiệp rồi đấy, em thử về trường xem. Vậy là quyết định bỏ buổi phỏng vấn ở một công ty vào sáng hôm đó, về trường xem sự tình thế nào. Chưa có, các thầy nói là chưa có. Lại lên SGD trình bày sự tình, nhưng vẫn cái lắc đầu của chị nhận hồ sơ. Về nhà đang não nề hết cả ruột gan thì có đứa bạn nhắn tin bảo hình như chiều nay được cấp giấy CN TN đấy. Làm thế nào đây, 4h chiều nay là hạn cuối nộp hồ sơ, mà 2h chiều mình phải đi thi lấy chứng chỉ tiếng Anh. Đóng tiền rồi, chẳng nhẽ bỏ, mà chắc gì chiều đã lấy được :-?. Băn khoăn suy nghĩ một hồi, không ăn uống gì, lại quyết định bỏ thi tiếng Anh, phóng xe tới trường vs hy vọng sẽ kịp hoàn thành hồ sơ. Tới trường lúc đấy mới co 12 rưỡi, giờ này thì ai làm việc. Chờ mãi, chờ mãi, 1h30 các thầy mới tới. Rón rén vào xin, trình bày sự thể là như thế, mà các thầy cũng chưa thương, bảo mai mới có được vì các thầy đang nhiều việc lắm. Hix. Nhưng mình nghĩ về bây giờ thì mất hết à. Vật là cứ cố nài nỉ, cố trình bày, hết phòng này sang phòng kia, mặc dù chẳng quen biết thầy cô nào cả, rồi lại đứng ở cửa, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ ra vẻ sốt ruột…Cuối cùng thì cũng thành công, các thầy cấp cho cái giấy gọi là “giấy CN hoàn thành khóa học”. Lúc đấy là 3h20’. Vội vàng phóng xe tới SGD, mất 20’. Vào phòng nộp hồ sơ, lúc đấy là 3h40’. “Hồ sơ của em đủ rồi, có gì NH sẽ thông báo cho em”. Phù, thở hắt ra một cái :smiley: :smiley: :smiley:
Sau một thời gian chờ đợi, 2 NH đều gọi đi thi viêt. Qua. Rồi 2 NH đều gọi đi phỏng vấn. Khi phỏng vấn các cô chú ý kết mình lắm (hoặc tự mình nghĩ thế :D), hỏi bao nhiêu là bao nhiêu, cả buổi phỏng vấn cả hội đồng cứ cười suốt từ đầu tới cuối, tới mức các bạn ở ngoài bảo sao bàn cậu vui thế cơ mà :smiley: :smiley: :D. Không qua. Cả 2 NH. Mình không thể tin được. Suy sụp vs thất vọng, cảm thấy mất phương hướng, nhưng rồi thì mình cũng tự động viên, chắc là mình chưa có duyên với NH thôi, tìm chỗ khác rồi cố gắng lần sau vậy.
Tìm mãi tìm mãi, gửi hồ sơ đi mấy NH nhỏ, mà chẳng thấy hồi âm. Mình bắt đầu thấy lo, vì mình mất lợi thế về giới tính (con gái mà :D), lại chẳng có kinh nghiệm gì, lại chẳng quen biết ai, lại chẳng có tiền. Hix. Lại tự động viên, thôi đi chậm nhưng không bao giờ được đi lùi :D. Mình đi làm tạm ở một công ty nhỏ về đầu tư, rồi tự hạ thấp các tiêu chuẩn, cốt làm sao kiếm được một công việc để có thu nhập đã. Nhưng ở đâu nhận mình đây, khi mà bằng cấp mình quá cao, họ sợ, sợ mình sẽ không trung thành với họ. Mình hiểu chứ.
Lại một lần nữa quyết định mạo hiểm, bỏ vốn ra đầu tư. Nhưng vì một sai lầm nhỏ của đứa bạn, mình mất hết. Mặc dù số tiền nhỏ thôi nhưng mình cảm thấy cực kỳ bế tắc, không biết tương lai sẽ đi về đâu. Lại quyết định sẽ đi làm công việc chân tay, để có những trải nghiệm mới, vs biết đâu là những cơ hội mới. Mình xin vào làm ở một quán cà phê sang trọng sắp khai trương. anh chủ quán đồng ý nhận mình vs nói rằng khả năng của em như vậy, sau này nếu a thấy làm tốt thì a sẽ tạo điều kiện cho em ở một môi trường làm việc khác.
Đang dằn lòng đây sẽ là nơi bắt đầu sự nghiệp của mình thì tin vui bất ngờ ấp tới. Vietinbank Cn tp Hà Nội thiếu người, gọi mình đi phỏng vấn. 2 hm sau, họ gọi báo mình pass. Vui quá. Bất ngờ quá. không thể tin được :D. Giờ thì mình đã hoàn thành hồ sơ vs đang ở nhà đợi gọi đi làm thôi :smiley: :smiley: :smiley:
Bạn mình cũng như mình, thậm chí giỏi hơn nhiều mình, mấy đứa chơi với nhau, cũng nộp hồ sơ nhiều chỗ mà không được gọi. Nhưng rồi cũng vừa biết tin, đứa đỗ Ngân hàng nhà nước, đứa được 100% học bổng du học Anh, đứa cũng được vietinbank HD gọi bổ sung :d.
Vậy đấy, các bạn đừng nản chí. Không có gì tốt đẹp bỗng dưng tới đâu. Phải kiên nhẫn, và kiên trì chờ đợi. Kết thúc mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Nếu nó chưa ổn, nó chưa phải là kết thúc. Chỉ cần các bạn quyết tâm, vs không bỏ cuộc.
Bài viết hơi dài, nhưng là những tâm sự thật của mình, chúc các bạn sớm tìm được việc như ý :smiley:

Cố lên bạn nhé^^. Thấy tương lai phía trước khó khăn wá mà:)

Thật sự làm NH cũng chẳng phải sung sướng gì đâu, thời còn sinh viên chưa hiểu rõ nên mơ mộng vậy thôi. Khi đi làm rồi thì “trong chán ngoài thèm”. Cứ trải nghiệm đi.