Ngoại thương trong tôi… 4 tháng đầu

[FONT=tahoma][SIZE=2]Vỡ mộng sau 4 tháng đầu tiên
[/SIZE][/FONT]

[FONT=tahoma][SIZE=2]Tại chính nơi bao nhiêu niềm khao khát thuộc về[/SIZE][/FONT]

[FONT=tahoma][SIZE=2]Cuộc sống hiện tại có làm bạn hài lòng? Bạn đã bao giờ rơi vào trạng thái chán nản với thực tại và bế tắc trước tương lai?[/SIZE][/FONT]

[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi đã từng sống như thế.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]“Dậy, dậy đi… Thầy giáo xuống kìa!
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi uể oải ngóc đầu dậy, rướn mắt ngó lên bảng, ông thầy Logic vẫn đang say sưa giảng “những điều muôn năm cũ”. Thầy hay ai thì cũng thế thôi- tôi làu bàu với mấy con bạn cùng bàn rồi tiếp tục gục đầu xuống một cách biếng nhác.” Dòng kí ức lại trôi về chầm chậm khiến tôi càng thêm chán nản.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi đã từng có những ước mơ bình dị như bao người khác. Thời cấp 3 của tôi – một con bé chuyên Lý – đã trôi qua bình yên, thi thoảng nuôi mộng du học, nhưng thường là tôi cũng chỉ dám mơ ước vào một trường đại học danh tiếng, ra trường có tấm bằng ưu, lấy chồng, may mắn thì có được một công việc ổn định. Đúng như mong ước bấy lâu, Đại học Ngoại Thương đón tôi vào lòng. Tôi bước vào cuộc sống sinh viên với niềm kiêu hãnh ngọt ngào của chiến thắng đầu đời. Vào đại học, tôi như con chim được tự do tung cánh, hào hứng làm quen với môi trường mới mẻ, đầy hấp dẫn. Tôi nhìn các anh chị khóa trên đầy ngưỡng mộ, choáng ngợp với giảng đường rộng thênh thang, thích thú với hàng chục câu lạc bộ năng động. Vâng. Tôi là một sinh viên ngoan, chăm chỉ đến trường…. để chém gió, ngủ gật và lơ đãng lung tung. Kì 1 năm nhất tại FTU của tôi đã trôi qua như thế.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Khi niềm hào hứng buổi đầu nguội tắt theo thời gian, tôi nhận ra mình đang trượt dài. 4 tháng đã qua. Đại học là thế này ư- thực tế làm tôi vỡ mộng. Con bé chuyên Lý là tôi ngày ấy, ngố đến mức chỉ biết vùi đầu vào học với niềm tin tưởng tuyệt đối: vào đại học sẽ được chơi, đại học là tự do,sẽ thoát khỏi cái số phận “ học như hành”.Vậy mà – biết nói sao nhỉ- đại học cũng chỉ có học, học và học mà thôi.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi chán ngấy với trò ganh đua điểm số, những bài học khô khan, giáo điều. Điểm, điểm và điểm- tôi không hiểu vì sao bạn bè tôi, những người xung quanh tôi và ngay chính tôi lại cứ phải cắm đầu vào học mà không hề biết đến tương lai sẽ đi về đâu? Tôi biết có nhiều người bạn của tôi, họ học hành tanh tưởi, họ đạt điểm rất cao và tự họ thấy thỏa mãn với điều đó. Học ư, mỗi lúc gần thi lao vào học như điên, để rồi lại quên ngay sau đó, ngay cả chính tôi cũng không biết mình sẽ sử dụng những kiến thức sách vở này ở đâu và như thế nào.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi hoang mang không biết mình là ai, có còn là chính tôi hay chỉ là cỗ máy lặp đi lặp lại những việc giống nhau, gặp và chơi những con người na ná nhau… để rồi mỗi ngày lại quanh quẩn từ nhà ra chợ, con đường từ nhà tới trường.. Tôi vẫn là học sinh ngoan, vẫn là một đứa đủ thông mình để thi ngon lành. Nhưng tôi thực sự vẫn là một con gà trong cuộc sống xô bồ và náo động ngoài kia.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tận trong lòng, tôi không hài lòng với những gì mình đang có.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Mỗi ngày, đối diện với bốn bức tường của căn phòng trọ bé nhỏ, tôi nhận ra mình đang tự trói mình trong nỗi chán nản vô biên và những lời ca thán vô tội vạ. Ngày lại ngày qua đi, vẫn là câu thở than cũ rích: “mình lại không làm được việc gì có ích cho đời”. Tôi biết mình đang đi trên con đường cũ, con đường của bao thế hệ sinh viên Việt Nam đã đi đến mức mòn vẹt. Tôi gọi họ là những con người na ná nhau, họ giống nhau trong lối tư duy “yên ổn chủ nghĩa” – chăm chỉ học, cố cho được một tấm bằng khá khẩm đủ để chuẩn bị cho một công việc ổn định phía trước. Tôi muốn thay đổi, tôi không muốn trở thành một con người không tên và đi trên những con đường không tên…
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Nhưng một thời gian dài trôi qua mà tôi vẫn không biết làm thế nào. Có lẽ một trong những điều khó khăn nhất trong cuộc đời là tự tìm cho mình một lối đi riêng, khác với số đông.
[/SIZE][/FONT]
[CENTER][FONT=tahoma][SIZE=2]http://phuongbui.net/wp-content/uploads/2013/07/lac-loi.jpg[/SIZE][/FONT][FONT=tahoma][SIZE=2]
Ngày… tháng… năm…..
[/SIZE][/FONT][/CENTER]

[FONT=tahoma][SIZE=2]Một ngày mưa nhạt nhẽo, tôi bước đến lớp với bộ mặt u ám. Triết học, kinh tế, vi mô, vĩ mô, những con số, dòng chữ chạy trước mắt tôi không chút xúc cảm, đầu tôi ong lên vì không biết làm thế nào. Điều duy nhất tôi có thể biết lúc đó là chạy ngay ra khỏi lớp học, tôi không thể ở đó thêm một phút giây nào nữa, tôi muốn hét toáng lên, muốn gào khóc. Tôi muốn thay đổi.
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi đã đi lang thang rất lâu sau đó, tôi cứ đi, chả cần biết đi đến đâu nữa, lang thang như một kẻ thất tình thê thảm, đầu tóc rối xù, mặt lem nhem nước mắt nước mưa, mặc kệ bao ánh mắt nhìn tôi kì quặc. Tôi ngước mắt lên nhìn trời rất lâu, để những giọt nước làm mát trái tim nhiều hoài bão đang chực muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực vì bí bách…[/SIZE][/FONT]

[FONT=tahoma][SIZE=2]Bế tắc…
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi chỉ ước có ai đó sút mạnh vào tôi, kéo tôi ra, để tôi thoát khỏi đống lộn xộn này ngay lập tức.

[/SIZE][/FONT][RIGHT]Phương Bùi
[/RIGHT]

Trường nào rồi cũng thế thôi! Học ở trường là 1 phần, còn nhiều thời gian đi giao lưu và học mấy cái kỹ năng mềm ấy em ạh! Những cái đấy sau này ra trường mới dùng nhiều.

À theo mình nghĩ thì điều này cũng đơn giản thôi. khoảng thời gian đầu của ĐH hầu như ai cũng có một chút gọi là sốc hoặc khủng hoảng tinh thần, cảm thấy tất cả không giống như những gì mình đã “tưởng tượng” từ khi còn là hs phổ thông. Nhưng thực tế là như thế, và điều quan trọng là bạn phải thay đổi, phải loại bỏ cái suy nghĩ “tưởng tượng” đó đi và nhìn vào thực tế ngoài kia. ai nói với bạn rằng những người bạn xung quanh của bạn chỉ biết đâm đầu vào học mà không hề biết tương lai sẽ đi về đâu? Biết đâu trong mỗi con người đó họ đều đang có ước mơ, đang đặt ra cho mình mục tiêu và cái đích trước mắt chính là học thật tốt ở ĐH. Bạn có khả năng để theo học tại một ngôi trường năng động nhất tại Việt Nam thì mình nghĩ rằng đó là một may mắn mà bạn chưa nhận thấy, Trường Ngoại Thưong có rất nhiều câu lạc bộ năng động tạo môi trường cho sv có thể học tập, rèn luyện kỹ năng ngay từ khi còn ở trường ĐH, vậy tại sao bạn không tham gia vào những câu lạc bộ đó để thấy mình đang sống rất ý nghĩa thay vì hàng ngày lên giảng đường ngủ gật, tán chuyện và tối về thì lang thang trong cái thế giới chán nản “tưởng tượng”? - trên đây chỉ là những suy nghĩ mang tính cá nhân của mình-

Ngay cả trong quan niệm cuả bạn cũng đã thấy toát lên cái yên ổn chủ nghĩa. Cái gì mà “Con bé chuyên Lý là tôi ngày ấy, ngố đến mức chỉ biết vùi đầu vào học với niềm tin tưởng tuyệt đối: vào đại học sẽ được chơi, đại học là tự do,sẽ thoát khỏi cái số phận”
Tôi quen rất nhiều sinh viên ngoài học hành tanh tưởi họ còn có khả năng tự lập. Dần dần thoát khỏi phụ thuộc bố mẹ sau 1-2 năm học. Họ tham gia câu lạc bộ, đi làm, tham gia tình nguyện, có trách nhiệm với bản thân chính mình. Đó mới là cuộc đời sinh viên bạn ạ, sẽ có lúc khó khăn nhưng họ biết chiến đấu để vượt qua nó. Chứ không phải sinh viên là hàng tháng nhận tiền bố mẹ đều đặn. Ngủ- ăn- học - thi.
Hay bước chân ra khỏi cái vỏ - bạn sẽ hiểu xã hội họ đang sống, và làm cái gì. Đó mới là cuộc đời

Nhìn lại thì sẽ thấy, học cấp ba vất vả 10, thì học đại học chỉ vất vả 0.0001. Hãy dùng thời gian ở đại học để làm nhiều việc có ích hơn. Mình rất thích 1 câu nói của thày Lư Thực trong cuốn Tam quốc @
=> " Học đại học không phải để đọc sách, càng không phải để lấy tấm bằng mà học đại học để thu nhận cho mình một tầm nhìn và một tư duy logic"

Bây h đi làm mới thấy cái mà bạn bảo là “những điều muôn năm cũ” thật ra nó cực kỳ có ích đấy ^^. Có thể bây h bạn không dùng, nhưng sau này sẽ dùng và dùng rất nhiều :smiley:

Tâm lý chung khi bắt đầu vào đại học thôi bạn à :)Đúng là bạn đang chưa làm được gì cho cs này đấy.
Cho bản thân mình một khoảng lặng để trấn tĩnh lại. Bạn nên dành thời gian để ra ngoài tiếp xúc nhiều hơn, tìm kiêm 1 cv làm thêm. Tự nhiên sẽ thấy mình có ích hơn,tự tin hơn và cũng không còn thời gian để suy nghĩ tiêu cực nữa.
Thời gian không quay ngược được đâu, h đây tôi thấy hối tiếc vì đã không đầu tư đúng mức cho học hành từ ngày đầu vào ĐH.

đây là chia sẻ của chị Phương Bùi - CEO Aten English Center :slight_smile:

à, mình thấy bạn nên viết thử truyện xem, nói thật lòng đấy, mình cũng đang định viết một cuốn truyện đây, nhưng mà có vẻ hơi khó vì mình dốt văn quá, những lúc tâm trạng lên cao mới viết được vài dòng, còn phần lớn thời gian bằng lòng với cuộc sống nên không được chữ nào cả, chán

Đây là tác giả của bài viết trên vào thời điểm hiện tại: [B]Cô gái “tỉnh lẻ” kiếm tiền trăm triệu trên đất Hà Nội[/B]. :))

:smiley:
Ô, mình thì lại thấy học đại học hay vãi :stuck_out_tongue:
Nhưng mai là nhận bằng tốt nghiệp rồi, nếu có ai hỏi mình có muốn trở lại học đại học lần nữa thì mình sẽ từ chối, vì đi xin việc và đi làm cũng nhiều thứ rất hay :smiley:

Nhìn chung, cái gì cũng có những thú vị riêng của nó
Mình chưa từng trong cảm giác phải ganh đua vs ai về điểm số, từ lâu mình đã xác định, điểm của bọn bạn, dù cao hay thấp hơn mình thì cũng chả ảnh hưởng gì tới điểm của mình :smiley:
Mà điểm trong trường đại học thì ảo khỏi phải nói, và mình cũng có nhiều thứ khác để tự hào, nên mình ko cần quá quan tâm tới điểm số, chỉ cần chạm mốc 8.x để đủ lấy cái bằng loại giỏi đi xin việc là ok rồi
(khoa mình, chắc phải hơn nửa là bằng giỏi :P)

Đại học khác nhiều vs cấp 3, cấp 3 mình học khối tự nhiên, mọi định luật, quy tắc dường như đã đựoc mặc định, mình chỉ có hiểu và áp dụng nó
Đại học là nơi đầu tiên mình có thể tranh luận bình đẳng vs các thầy cô về bài học (đặc thù của phân tích kinh tế, nó ko rõ ràng, 1 chiều cụ thể như khoa học tự nhiên :), vs kinh tế, ai cũng có quan điểm riêng để thể hiện, lúc nào cũng có chuyện để bàn :slight_smile:

Bạn chưa dành thời gian tìm hiểu, chưa biết người ta đã sáng tạo ra những công cụ nào để tác động vào nền kinh tế, chưa hiểu mỗi biến động tài chính sẽ dẫn tới những hệ quả gì… thì tất nhiên là bạn ko thấy môn kinh tế vĩ mô hay rồi. Triết cũng là 1 môn đáng học, nếu giáo trình chán, sao bạn ko thử nhặt ra vài quan điểm trong đó và sang google tự đọc thêm về nó, hoặc qua đây nghe giảng http://www.justiceharvard.org/community/ :slight_smile:

Ngày trước, mình đựoc nghe kể: bọn sinh viên Mỹ, trước mỗi bài học, nó đã đọc xong và tìm hiểu xong những gì nó sẽ được nghe từ giảng viên. Việc của nó khi tới lớp là ngồi vắt chân, xem thầy có giảng sai đoạn nào ko và luôn có những câu hỏi về bài học dành cho thầy và cả lớp.

Mình cũng áp dụng trò này nhiều lần vs những môn mình thích (lý thuyết tài chính tiền tệ, kinh tế vĩ mô, thị trường chứng khoán,tài chính quốc tế…), và thật sự nó rất có tác dụng, mình thích học, đã tự học được rất nhiều thứ và giờ đang mong muốn tiếp tục học hỏi để gắn bó cuộc đời vs nghề tài chính- ngân hàng.

Tất nhiên, sẽ có những môn ko thể thích nổi, thế thì có thể bỏ qua và tập trung vào những môn mình thích thôi, mình cũng từng bỏ qua kha khá môn nhàm chán.

Anh là một cựu FTUer, anh có vài điều muốn nói với em! Bài viết của em rất hay, nhưng xin chia buồn cùng em vì em đã bỏ phí mất một quãng thời gian trong những tháng ngày tươi đẹp nhất của con người!
Những điều em muốn: Nó đang ở ngay xung quanh em, bạn bè, vui chơi, đam mê riêng của từng người, em thích chơi thích thể hiện đó là những gì mà em hoàn toàn có thể làm ở FTU!
Những điều em đang lên án: Thực ra là em đang lên án những điểm yếu của chính mình đấy chứ, em làm sao hiểu được những cái môn mà em vừa nêu nó cần thiết thế nào khi em bước vào cuộc sống nơi mà “sẽ chết vì thiếu hiểu biết”. Kiến thức không thừa đâu em, chỉ thừa những người không biết thôi.
P/S: Giá như em được học bách khoa chỉ một ngày thôi thì em sẽ thấy yêu quý FTU thế nào - anh đã từng :slight_smile:

Ko đủ kiên nhẫn để đọc hết bài của bạn. Hơi bị thất vọng khi tôi là dân FTU thứ thiệt và cảm thấy bị dìm hàng khủng khiếp. Tôi nghĩ nếu bạn học ở bất cứ trường nào khác ở VN, có lẽ bạn sẽ tồi tệ hơn nhiều, thậm chí phát điên nếu những gì bạn viết trên là có thật. Mặc dù nền giáo dục VN là thế, nhưng nếu bạn thực sự là người năng động thì bạn sẽ phát hiện ra FTU có rất nhiều điều thú vị^^

[COLOR=“silver”][SIZE=1]- - - Updated - - -[/SIZE]

Những gì anh nói trúng những suy nghĩ của em. Ra trường rồi, mới thấy tự hào về 3 chữ FTU kinh khủng ^^/

Very like your ideas!!!
Giờ nếu cho mình chọn lại mình vẫn chọn FTU. Nhưng nói thật môn toán cao cấp ở FTU sến khủng khiếp, học mãi chả bao giờ vào đâu he he