26 tuổi sống lay lắt khi lương chỉ 3 triệu đồng

[FONT=tahoma][SIZE=2]Sự nghiệp của tôi là một con số 0. Không người yêu, lại nợ nần, kinh tế gia đình khó khăn… Tôi phải làm sao đây?[/SIZE][/FONT]

[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi 26 tuổi, độc thân, đang học liên thông đại học chuyên ngành xây dựng tại quận 9, TP HCM.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi xuống Sài Gòn vừa học vừa làm đã được 6 năm. Công việc hiện tại của tôi là thi công đường nước, một việc làm không đúng chuyên ngành, không có tương lai. Công ty thì làm 1 tháng trả lương có nửa tháng. Thu nhập của tôi 1 tháng chỉ khoảng từ 3 đến 3,8 triệu nhưng phải chi rất nhiều thứ: xăng xe, điện thoại, tiền ăn, tiền nhà, học phí, sách vở…. Nói chung, tôi luôn trong tình trạng thiếu tiền và hiện tại cũng đang nợ bạn bè số tiền khá lớn.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Trong gia đình, tôi là người duy nhất học cao. Tôi còn 2 chị, 1 anh trai và mẹ già đang ở quê làm vườn. Tôi biết gia đình đặt rất nhiều kì vọng vào mình. Tôi cũng hiểu trách nhiệm của tôi là sau này phải lo cho 2 chị, vì nếu không có các chị thì tôi đã không được như hôm nay.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Về quan hệ bạn bè, tôi có nhiều bạn bè yêu mến và giúp đỡ rất nhiệt tình, luôn bên cạnh và động viên khi khó khăn, nhưng cũng có nhiều đứa bạn tệ vô cùng.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Về tình yêu, cũng là hai chữ “thất bại”. Tôi đã cố gắng để xây dựng một tình yêu đẹp, nhưng những cố gắng của tôi chỉ nhận được sự hờ hững và vô tâm. Tôi đã hy sinh vì người ấy rất nhiều. Nhưng người ấy, khi cần sự giúp đỡ của tôi thì lấp lửng chuyện tình yêu, còn khi xong rồi thì chia tay chóng vánh không một lời giải thích…
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi viết những tâm sự này ra đây, không phải để than nghèo kể khổ. Tôi cũng biết chẳng ai có thể giúp mình trừ bản thân mình ra.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi cũng hiểu vẫn còn nhiều người khó khăn gấp trăm lần mình nhưng họ vẫn sống tốt, nhưng nhiều lúc tôi vẫn thấy bi quan quá.[/SIZE][/FONT][/FONT]

[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]26 tuổi, dở dang bằng cấp. Sự nghiệp là một con số 0. Không người yêu, lại nợ nần, kinh tế gia đình khó khăn. Anh trai thì trái tính trái nết, nhiều lúc quậy phá ở nhà làm tôi không thể nào yên tâm được.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[SIZE=2][FONT=tahoma]Đôi lúc tôi ước có thể chia mình thành ba người, 1 về nhà làm chỗ dựa cho chị và mẹ, 1 tiếp tục việc học, 1 đi làm cày cuốc kiếm tiền trả nợ.[/FONT][/SIZE] [FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Nhiều lúc đi học mà trong túi chỉ có 10 ngàn đồng. Tôi hoang mang lo lắng, không biết có ra được trường, rồi ra trường liệu có xin được việc? Nhiều lúc tôi chỉ muốn bỏ học để đi làm kiếm tiền.
[/SIZE][/FONT][/FONT]
[FONT=Times New Roman][FONT=tahoma][SIZE=2]Tôi cũng dự tính làm một cái gì đó đột biến (như kinh doanh chẳng hạn) chứ sống lay lắt vầy mãi cũng chán. Tôi không sợ cực khổ, nhưng lại không có tiền và không biết phải bắt đầu từ đâu đây?[/SIZE][/FONT][/FONT]

[RIGHT][FONT=Arial][FONT=tahoma][SIZE=2]Nguyễn Văn Sơn
[/SIZE][/FONT]
[FONT=tahoma][SIZE=2]Bạn đọc của VnExpress[/SIZE][/FONT][/FONT][/RIGHT]

Bạn đọc thì cứ đọc đi laị còn bạn đọc viết nữa:))
j/k

Cuộc đời không cho ai tất cả và cũng không lấy đi của ai tất cả. Cố lên nhé! Quan trọng là đừng buông xuôi bản thân.

Cứ hành động đi rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi, LUÔN LUÔN CÓ NIỀM TIN VÀO CUỘC SỐNG!

Chia sẻ sâu sắc với anh. Đúng là 26 tuổi cũng ko còn quá sớm nữa. Hãy đánh giá lại bản thân. Tập trung. Tìm lại niểm tin. Chúc bạn thành công !!

có trải qua khó khăn thì mới biết trân trọng thsnhf công bạn à, cố gắng lên nào

26 tuổi là còn rất trẻ mà. Cố lên b ha :slight_smile:

Chuyện đó có quan trọng ko bạn :slight_smile:

Lâu lắm rồi mới thấy được 1 bài báo của bạn đọc VnExpress ko có gió máy chi cả.http://vozforums.com/images/smilies/Off/adore.gif
Nghe bạn ấy tâm sự mà buồn cho bạn ấy gì đâu luôn.http://vozforums.com/images/smilies/Off/too_sad.gif
Dẫu biết rằng bạn ấy sẽ ko đọc được những dòng này nhưng mình cũng vẫn muốn nhắn nhủ rằng con đường phía trước còn rất dài,ko hẳn ai xuất phát trước là hiển nhiên về đích trước đâu!Mà nó còn phụ thuộc vào nghị lực biết vượt qua khó khăn để kiên trì,bền bỉ đi đến cái đích mà mình mong muốn.http://vozforums.com/images/smilies/Off/sure.gif
26t ko là quá muộn !Cố lên chàng trai trẻ!http://vozforums.com/images/smilies/Off/spam.gif

Cuộc sống có những nốt thăng trầm muh. Cố gắng lên a!%%-

Không biết nói gì hơn với bạn cả, mình cũng cử nhân Kinh tế quốc dân, ra trường đến giờ là gần 2 năm. Lương cũng nhàng nhàng quanh 4 triệu + doanh số, chạy khắp nơi rồi cũng vậy thôi. Giờ kinh tế khó khăn, họ cứ cắt giảm lương vậy mà.
Nhưng để thay đổi số phận bạn phải nỗ lực hết mình thôi, cảm ơn vì bạn đã chia sẻ.

Mong bạn đừng nản bước, chỉ cần có ý chí và nghị lực, mình tin bạn sẽ vượt qua khó khăn này. Cố lên bạn nhé. :slight_smile:

Nếu bạn còn học thì trong sg rất nhiều vc làm thêm đây thôi

Người không bằng cấp thì ít ai nhận lắm, kinh tế bây giờ cũng đâu phải dễ xin việc lương cao!

Đọc xong thấy buồn cho xã hội, buồn cho bạn ấy quá. Nhưng các bạn có biết những người thành công đều bắt đầu từ những vị trí ở dưới tận cùng như vậy không bạn? Cố lên và tin tưởng vào cuộc sống.

Lên mạng đọc nhiều tin tức thấy nản quá, nhiều khi mất niềm tin vào con người quá. :frowning:

Cuộc đời thử thách ta vài năm. Nếu bạn vượt qua, thì sau này bạn sẽ có bản lĩnh hơn. Trèo lên 1 ngọn núi cao bao giờ cũng mất nhiều sức, nhưng thành quả là bạn được hưởng thụ khí trời mát lạnh không ô nhiễm so với bầu không khí ở SG ^^

<Gửi “BẠN SƠN ẤY”>
Mình cũng 26t và cũng có những suy nghĩ về bản thân như bạn. Thực ra 26t với con trai cũng là đang trên đường xây dựng sự nghiệp thôi, chứ ko muộn màng hay phải tự thất vọng về bản thân đâu. Vấn đề là mình phải tìm được hướng ra khỏi bế tắc hiện giờ.
Bạn lấy 1 tờ giấy ra, và ghi những kiến thức, kỹ năng mà bạn có, nó sẽ thích hợp với những công việc nào, ngành nghề nào. Những gì mình còn thiếu, bạn mong muốn tương lai mình sẽ làm công việc gì. 1 sự thật là bạn bị chi phối bởi kỳ vọng người thân, kỳ vọng của bản thân, bạn cũng đang nóng vội, đang thất vọng về mình. Những thứ ấy cứ kéo bạn xuống. Nhưng bạn phải kéo mình lên trước đã thì mới kéo được gia đình, họ hàng chứ, phải ko?
Bạn có 1 thuận lợi là ở HCM (rất nhiều doanh nghiệp => nhiều nhu cầu tuyển dụng), lại là con zai (dầu gì cũng có thể làm được nhiều thứ hơn và ko bị ràng buộc nhiều. Bạn cứ nộp đơn ứng tuyển, rồi lại tranh thủ làm thêm, học thêm. Quan trọng là kiên trì. Giờ mình chưa có gì, thỳ phải có thời gian, ko việc gì phải vội bạn ak. Vì nếu như mình là bạn, thỳ mình cũng như vậy thôi. Gia đình thông cảm cho bạn, và bản thân bạn cũng đừng tự trách mình, phải cố gắng lên. 1 2 3 nào…
Kiên trì nhé. Uk thì 26 này, 27 này… rồi học cũng phải xong chứ, làm cũng phải có kinh nghiệm chứ. Con gái ah… Đời còn dài, gái còn nhiều. “Yêu thương xứng đáng được đợi chờ” mà, phải ko?
Nếu cứ ngồi rầu rĩ thì có giải quyết được gì đâu, bụt sẽ ko hiện lên và hỏi vì sao con khóc. Phương châm sống hiện tại là “cứu mình trước khi trời cứu”, hok than nữa, lao zô nộp đơn cty khác (chứ hiện tại lương thế sống = niềm tin, ăn còn ko đủ thì giúp ai), cố gắng lên mạng học thêm kiến thức. Định hướng lại xem mình muốn gì, mình còn thiếu gì. Kiếm thêm việc làm thêm, con gái vứt qua 1 bên, tử tế thì nhích ko thì lượn nhanh anh còn làm việc khác.
Quan điểm sống rõ ràng và thật kiên trì quyết tâm bạn nhé!

Hãy luôn nghĩ rằng “Đời sẽ bớt khổ khi thấy người khác khổ hơn mình bạn nhé” :smiley: đừng nản lòng thời đại kinh tế khó khăn ai cũng vậy mà bạn.Đừng đứng ở dưới chân núi nhìn lên mà hãy đứng từ đỉnh núi để nhìn xuống :smiley: cố lên nào

Re:

cố lên anh ơi, em cũng đang là sinh viên CĐ KTĐN năm cuối, không còn liên thông nữa và giờ thì ko biết sẽ đi về đâu !:slight_smile:

Cuộc sống vốn không công bằng, hãy chấp nhận sự không công bằng đó. Bạn hiện tại không có gì, tại vì bạn thấy mình khó chấp nhận được tình trạng hiện tại của bạn. Cuộc sống chưa cho bạn cái gì cả, đó là bạn nghĩ vậy, cuộc sống đang dành cho bạn một thử thách và chỉ có bạn mới quyết định được có vượt qua hay gục ngã. Đứng lên bạn sẽ gặt hái được quả ngọt, có được niềm kiêu hãnh, có được sự tôn trọng của mọi người, có tiền để nuôi gia đình bạn, báo hiếu cho mẹ bạn, giúp đỡ 2 chị của bạn, gục ngã bạn chỉ là con số 0 là gánh nặng cho xã hội, cho gia đình. Tôi biết bạn nêu chủ đề này vì bạn đang cảm thấy rất bế tắc. Nhưng chẳng ích gì nếu mình không tự đứng dậy, tôi cũng đã từng ở tình trạng đó, ở tuổi bạn bây giờ tôi còn chưa có thu nhập ổn định, đi thử việc chỉ có 5000 đ (tôi khắc sâu là 5000 đồng tiền xu trong túi, giá cơm bụi chỉ là 8000 đ nhưng buổi trưa đó tôi phải đi bộ hơn 1,5 km để ăn bánh mì, và để dư 1000 đ trả tiền gửi xe), ko người yêu, cảm thấy thật tồi tệ, nhưng tôi vẫn đứng vững, giờ tôi cũng đã có công việc mình yêu thích trong ngân hàng, có thu nhập ổn định, cuộc sống nói chung là thoải mái, tôi hơn bạn chỉ 4 tuổi thôi. Hãy ngồi lại vạch kế hoạch cho mình và hãy kiễn nhẫn và tinh tưởng là mình sẽ thành công. Bạn hãy chứng minh mình là người bản lĩnh, nếu không thì bạn đúng mãi là con số 0 mà thôi.