Câu chuyện về "COCC"

Featured COCC và hành trình "đi tìm công lý" trong tuyển dụng Ngân hàng...

Cứ y như rằng mỗi lần Ngân hàng lớn tuyển dụng là vấn đề muôn thủa mùa người ta gọi là COCC lại nóng.

Cứ mỗi tin tuyển dụng, mỗi bài viết cập nhật tình hình đăng lên là lại kéo theo một lô một lốc các "anh chị" kinh nghiệm đầy mình vào ném đá, chửi rủa không thương tiếc. Nào là: Đừng có mơ vào ấy nếu không có tiền!, rồi "ném vào đấy 500 củ đi rồi ắt có suất, thi cử làm gì cho mệt", rồi "dân đen làm gì có cửa - của của COCC hết rồi"....

Chả biết các "anh chị" này là ai, nhưng xem ra những lời "răn đe" mang hàm ý "ném đá hội nghị" này cũng có tác dụng ra phết. Ôi em gật gù kiểu "ừ - đúng thật đấy chứ - nhất thân nhì quen, mình chả quen ai chắc chả có cửa".

Mà nói thật, không có cửa là đúng!

Làm quái gì có cái cánh cửa nào mở ra với những người chưa làm đã biện minh cho sự thất bại? Chưa ra trận đã nghĩ lý do thua trận thì thằng làm sao? Đấy là chưa kể, có ăn có học đàng hoàng, va chạm xã hội như ai, hiểu biết lúc nào cũng vỗ ngực là đầy mình nhưng lại đi tin những "anh chị" mà chả ai biết là ai. Thử hỏi, có ai "có uy tín" xác nhận vấn đề này chưa mà đã vội tin? Thử vào fb của các "anh chị" này xem họ là người như thế nào chưa mà đã vội sợ hãi?

Nếu tôi là COCC, tôi mừng vì điều đó, các bạn cứ sợ đi, các bạn thua - chẳng còn ai phần thắng đương nhiên thuộc về tôi! Mà tôi thắng thì sau con tôi lại tiếp tục con đường - vì con bạn cũng sẽ giống bạn mà thôi - chưa ra trận đã xin hàng!

Nói vậy, nghĩa là COCC là hiện tượng không có thật?

Tất nhiên, không phải vậy, có điều, xã hôi bây giờ dần khác xưa, ngoài cái gọi là "ưu tiên" cho COCC thì cũng luôn có cái gọi là "ưu tiên" cho những người "thật sự có trình độ và thái độ". Ở đây, phải nói là cả "trình độ" và "thái độ" nhé. Vì trong công việc, ngoài trình độ chuyên môn, thái độ là cái không kém phần quan trọng. Anh đừng tưởng anh cứ giỏi, cứ có tý chữ, có tý tài là anh có quyền cho mình có tý tật, công việc cung cần sự phối hợp chung, phối hợp chung cần một thái độ hợp tác, hợp lực vì công việc chứ không phải một bản mặt câng câng hoặc suốt ngày ngồi lê "nói xấu chế độ".

Nói thế đủ hiểu, cửa luôn mở, có điều có dám bước qua định kiến mà đi không thôi! Nếu không thử một lần, cả đời định kiến thì vô tình, đời sau cũng lại bị ảnh hưởng đấy các bạn ạ.

Rồi, như vây cơ bản rõ, cửa cho cả 2, 50/50. Thế COCC là ai và họ được ưu tiên những gì?

Đối với ngành Ngân hàng, bao gồm tất cả các Ngân hàng lớn nhỏ, COCC - cứ cho là thế đi, được định nghĩa là những người có người thân, người quen làm trong ngành. Cũng k cần giấu diếm, trên CV của tất cả các Ngân hàng đều có dòng này với câu hỏi làm không ít người băn khoăn: Em có quenn ai làm việc trong Ngân hàng này không?

Thực tế cho thất, COCC sẽ được ưu tiên hơn "người thường" trong trường hợp COCC và "người thường" ngang bằng nhau về trình độ hoặc chênh lệch không đáng kể. Bỏ qua những câu chuyện xấu xí méo mó - tôi nghĩ không quá nhiều - thì trong trường hợp này, COCC được nhận là hoàn toàn xứng đáng! Nguyên nhân rất đơn giản:
  • Bạn COCC sẽ bắt nhịp nhanh hơn với công việc vì có thêm người hướng dẫn, tìm hiểu thông tin, Ngân hàng đào tạo đỡ vất vả hơn;
  • Bạn COCC sẽ đương nhiên có người bảo lãnh nếu công việc của bạn ý liên quan trực tiếp đến tiền bạc. Nói gì thì nói, Ngân hàng kinh doanh tiền, "người thường" trình độ cũng chỉ như COCC mà lại chả biết nhà ở đâu, tính cách ntn thì ai mà biết được đang làm bạn ôm 1 cục đi rồi bùng?
  • Nhận bạn COCC người nhận đương nhiên sẽ làm hài lòng "người quen" của COCC mà người nhận cũng chả mất gì - vì trình độ bạn này đáp ứng được nhu cầu công việc, như bao "người thường' khác!
Đó, nói vậy để đủ thấy, nếu bạn không thật sự cố gắng để bứt lên khi không có mối quan hệ, suốt ngày chỉ ngồi ganh tỵ, chém gió, múa bàn phím - thì xin lỗi, suốt đời COCC vẫn cứ ngồi lên đầu bạn và bạn sẽ có cơ hội chửi tôi cả đời rằng - "ông đã sai - cả đời tôi bị COCC đè đầu cưỡi cổ!" - CHÚC MỪNG BẠN VÌ ĐIỀU ĐÓ!

Cảnh báo: COCC đang ngày càng mạnh lên!

Thật sự, thực tế cho thấy nhiều bạn COCC thế hệ mới ngày càng giỏi, các bạn ấy chịu khó học, chịu khó nghiên cứu và tận dụng cực tốt mối quan hệ của mình theo một nghĩa tích cực. Ngay từ khi học đại học, nhiều bạn đã tìm hiểu thực tế bằng cách "theo chân" đến cơ quan, học hỏi, thực tập, thực hành từ rất sớm. Và nhiều bạn gần như không có bất kỳ một sự nề hà gì trong việc tiếp thu thêm kiến thức bằng bất kỳ thương tiện và cách thức nào.

Trong lúc "người thường" đang nửa tỉnh nửa say, u u mê mê với toan tính và tỵ nạnh, thì nhiều bạn COCC có định hướng lập trường và kế hoạch rất rõ ràng. Họ sẵn sàng chấp nhận đánh đổi, chấp nhận để trải nghiệm bất kỳ cái gì mà họ thấy hay chứ không phải suốt ngày bấm đốt ngón tay xem liệu trò đấy có lừa đảo không? mình có mất tiền không... như hầu hết "người thường" - trong đó có cả tôi - vẫn làm.

Chính sự quyết liệt trỗi dậy của COCC thế hệ mới, sẽ là đối thủ mạnh của bất kỳ "người thường" nào! Vì thế, để chiến thắng, cần có chiến lược, mạnh thôi chưa đủ!

Chiến lược đấu sằng phẳng với COCC?

Để đấu sằng phẳng, việc đầu tiên phải vứt ngay tư tưởng bại trận ngay và luôn. Đọc đến đây mà bạn vẫn còn giữ tư tưởng đấy thì CHÚC MỪNG BẠN - không cần đọc tiếp nữa đâu, đỡ mệt!

Rồi, tư tưởng vứt đi rồi, thế nào tiếp! Đơn giản thôi - cách nói dễ nhất, ba phải nhất là "cứ học đi" - nói thế có vẻ huề vốn quá nhỉ. Vậy, phải học cái gì?

Thật sự thì tôi chịu, tôi không thể chỉ được cho các bạn cần học gì, nhưng tôi chỉ nói thể này: Cứ học những cái bạn muốn - học bằng cái đầu thông minh và bằng một chiến lược đúng đắn - đừng học kiểu a dua a tòng hoặc học chỉ để cho oách. Và nếu bạn "thích" một nghề thì hãy tìm hiểu nó thật kỹ, không chỉ 3 cái thông tin mô tả trên mạng mà nên tìm hiểu kỹ hơn bởi bất kỳ ai mà bạn có thể hỏi, có thể nói chuyện, có thể tâm sự. Chỉ khi tìm hiểu kỹ vị trí, ,công việc bạn thích thì bạn mới thật sự biết công việc đó như thế nào, làm ra sao, đòi hỏi những gì, cần gì từ ứng viên để bạn "học" cho trúng và cho sâu.

Đừng lý luận với tôi rằng đời không công bằng, em có bằng Thạc sỹ, có cả ACCA nhưng thi vị trí kho quỹ vẫn thua đứa trung cấp COCC - đơn giản thôi bạn ạ, vì bạn không tìm hiểu kỹ vị trí, bạn show ra những thứ không phù hợp trong khi COCC ngược lại, họ hiểu vị trí, hiểu công việc và chỉ cần "đủ".

Các cụ nói rồi, cái gì quá cũng không tốt, đừng nghĩ cái gì cũng quá lên, cũng màu mè, cũng hình thức đều là tốt - đủ & phù hợp là yếu tố QUAN TRỌNG HÀNG ĐẦU khi tuyển dụng.

Rồi, khi đã tích lũy đủ, việc còn lại là biết chớp thời cơ, chuẩn bị kỹ cho đường đi nước bước của mình. Nên nhớ, trong lúc các bạn "gười thường" đang dùi mài kinh sử thì các bạn COCC không ngồi yên đâu nhé. Vì thế, chiến lược rất quan trọng. Ngày xưa đi học, các cô hay dạy - bài nào khó quá bỏ qua hoặc làm bài dễ trước. Câu này tưởng vu vơ nhưng lại là chiến lược cực đúng trọng mọi trường hợp. Tại sao cứ phải đâm đầu chọi với những đứa vừa giỏi hơn mình, vừa được ưu tiên trong khi nhiều nơi khác đang cần mình?

Hãy nhớ, Ngân hàng luôn ưu tiên người có kinh nghiệm, việc lựa chọn tích lũy kinh nghiệm từ NH nhỏ sau đó đủ lông đủ cánh bay về với ước mơ lớn cũng là một lựa chọn nên cân nhắc các bạn ạ :)

Thế nhé, dù thế nào đi nữa, dù Ngân hàng hay không Ngân hàng nếu chúng ta giữ được tinh thần "chiến đấu" không mệt mỏi thì yên tâm - chúng ta sẽ luôn thắng - ít nhất cũng là tự chiến thắng sức ì của chính bản thân mình!

Còn nếu ở đâu đó, những cái xấu xí của xã hôi nó át đi tất cả thì bỏ đi, cứ lặng lẽ mà bỏ đi thôi, đời còn dài và cơ hội còn nhiều, không hơi đâu mà phải ấm ức nhọc thân vì những cái mà mình đã cố nhưng vẫn không thế! Không có cái gì gọi là công bằng tuyệt đối cả, cứ vui lên mà chiến đấu :D
 
Last edited:

Góc nhìn về COCC của nhân sự BIDV

Tâm sự của 1 người đã làm Big4 được 3 năm:

Mình thấy đợt này có rất nhiều ý kiến trái chiều về việc có hiện tượng COCC thi vào big4 hay không? Rồi các bạn mới ra trường có cơ hội vào làm Big4 hay không?
Mình thấy không chỉ khối Ngân hàng mà tất cả các ngành nghề nói chung thì việc có COCC vào làm việc là điều tất yếu, nếu các bạn có người nhà làm to thì các bạn có nhờ cậy người đó xin việc cho mình không? Có thể vẫn có bạn sẽ không nhờ mà đi trên chính đôi chân của mình nhưng mình nghĩ trường hợp đó sẽ rất hiếm vì đơn giản mình có lợi thế là COCC + với trình độ tốt thì tội gì không dựa vào đấy để phát triển hơn những gì bạn có thể tự làm được.

Nói chung là Big4 thì COCC khá nhiều nhưng không có nghĩa là các bạn không có cơ hội thi tuyển vào, ví dụ Chi nhánh tuyển 05 slot nhưng trong đó có 03 slot là COCC rồi thì các bạn vẫn còn 02 slot. Biết là tỷ lệ chọi sẽ khó khăn hơn rất nhiều nhưng nếu các bạn thực sự nỗ lực và cố gắng thì mình tin là vẫn còn rất nhiều cơ hội đỗ.
Còn về việc COCC thì mình xin chia ra làm 2 loại là COCC có trình độ và COCC yếu kém. Nếu COCC rơi vào loại 1, nghĩa là họ vừa có năng lực vừa có trình độ thì chắc chắc việc nhà tuyển dụng chọn họ là quá thuyết phục rồi vì các bạn biết quan hệ tạo cho Bank rất nhiều giá trị, không chỉ là kiếm khách hàng mà kể cả quan hệ với các cơ quan chính quyền khi xảy ra việc liên quan đến các hành chính nhà nước. Loại thứ 2 thì mình nghĩ rằng các bạn đó đã may mắn khi sinh ra đã có người bao bọc, không cần nỗ lực nhiều cũng có thể đạt được điều mình muốn nên mình có thể không may mắn được như vậy nhưng cũng không có gì phải ghen tị cả.

Thầy dạy ở HVNH đã từng nói với mình là: khi ta sinh ra không phải là COCC thì phải cố gắng hết sức để con cháu mình nó có mình là COCC. Mình thấy thầy nó thế tuy hơi hài hước nhưng mình thấy rất đúng và luôn lấy đó để cố gắng.

Mình không giỏi, trình độ của mình ở mức bình thường như các bạn khác, mình đã thi bank 11 lần đều trượt, nhưng mình vẫn cố gắng thi vào bank bằng được, nhất định không bỏ cuộc. Bạn bè cùng học với mình cũng có rất nhiều người dựa vào chính năng lực của bản thân để thi vào big4 nên các bạn đừng mất niềm tin vào cuộc sống như vậy nhé, mình tin chỉ cần ta đủ cố gắng và nỗ lực thì ta sẽ có thể đạt được điều mình muốn.

Cuộc sống nó ngắn ngủi lắm các bạn à, nghĩ đơn giản thôi, hãy nghĩ việc có COCC hay không cũng không ảnh hưởng gì đến bản thân mình thì các bạn sẽ thấy thoải mái đầu óc mà thi vô bank ngay, tư tưởng thoải mái, coi cuộc xin việc như cuộc trao đổi công việc bình thường là chắc đỗ bank quá 50% rồi. Chúc các bạn tự tin và quyết thắng

Nguồn: Huy Vũ - Group U&Bank
 

Tâm sự của một trái tim khát khao làm BIG 4

Tâm sự của một trái tim khát khao làm BIG 4.
Tâm sự có hơi dài nhưng mình mong muốn được chia sẻ cung mọi người
Chào mn. Mình tốt nghiệp chuyên ngành ngân hàng của trường DH Ngan hàng TPHCM. Mình hiện đang là gdv của 1 NHTM Cp cũng gọi là có danh tiếng ở tỉnh lẻ. Năm nay mình 27 tuổi rồi, và đã có 2,5 năm gắn bó cùng ngân hàng. Thực sự cv hiện tại mình đang rất nản. PGD của mình ngồi quầy chỉ có 4 người: 1 PPGD kiêm ksv, 1 thu quỹ, 2gdv. Chị tư vấn mới nghỉ dc 4 tháng nay, phòng đang tuyển tv mới nên làm mọi thứ rất vất vả, khi khách vắng thì k sao nhưng khi đông thì toàn fai ngồi chờ, KH thì thường xuyên la lối kêu phòng tuyển ít nhân viên quá mà, k chịu tuyển thêm. Nếu phải làm nhiều việc, giao dịch nhiều thì đó là cv chung của gdv mình k nói làm j nhưng mình fai kiêm luôn làm cv của ks viên. Kiểm tra thẻ pin, kiểm kê kho quỹ vào cuối ngày. Thực sự nó làm mình rất mất thời gian rồi đặt nặng trách nhiệm về tiền bạc, vì mình vs c pp là 2 người giữ chìa khóa để mở kho. Những ngày cần điều quỹ về chi nhành hay tiếp quỹ về vào đúng h trưa mình cũng k đc về nhà ăn cơm, có nhiều khi vào đợt nghĩ lễ c phó phòng kêu mình k đc đi đâu xa vì sợ fai mở kho thay Atm, mới vừa rồi mình đi học khóa kiểm kê kho quỹ thì đc chi nhánh thông báo là trách nhiệm kho quỹ chủ yếu thuộc về gdv kiểm quỹ, k fai phó phòng. Hic, trong khi lương k được tăng mà nặng trách nhiệm quá. Lúc nào cũng fai về trễ hơn những người khác vì fai mất time kiểm quỹ của thủ quỹ và tiền trong kho sau đó mới đc xếp chứng từ. Mình nản quá các bạn ạ. Mà mỗi lần nghỉ phép cũng rất khó khăn, sếp k muốn cho nghỉ vì chỉ còn 1 gdv nên sợ làm k kịp, cứ fai nhìn mặt sếp mới nghỉ được.
Thất vọng vs chán nản, mình quyết tâm thi vô BIDV tìm lối thoát. Mình nộp hs thi chuyên viên gdv Bidv ở 1 chi nhánh tỉnh, cũng k ôn luyện j nhiều nhưng may mắn điểm bài test của mình đứng thứ 2 trong số 7 bạn đi phỏng vấn. Chi nhánh mình tuyển 2 gdv. Lúc đi pv chung mình có nc vs 6 bạn còn lại thì có (1 chi 29t vs 1 bé sn97 cùng học trường Ngan Hang), (1 bạn sn96 hoc dh Kinh tế), 3 bạn sn 94 hoc (Hoc vien tai chinh, học Hoc vien ngan hàng, học DH tai chinh makerting). Thấy c 29t nói nhỏ vs mình là thấy bạn 94 tc-marketing đó nc thân quen vs c phòng nhân sự lắm, k biết có đc gửi vô hay k? Rùi bé 97 nói vs mình bé 94 học marketing kia cũng đăng kí chi nhánh khác của tỉnh xong chẳng hiểu sao lại đc chuyển về chi nhánh này. Trong số đó, mình vs 1 bạn học HV tai chính là có Kn làm ngân hàng thôi, và bạn đó làm liênvietpostbank đc hơn 1 năm. Mình đc pv t2 sau chị 29 t ( do c ấy điểm cao nhất nên pv trước). Ra ngoài mấy e ấy hỏi c pv gặp những câu hỏi j, mình cũng thật thà chia sẻ. Xong mình vs c 29 t về trước. C ấy bảo vs mình là tự nhiên e chia sẻ chi nhiều z.Mấy đưa hỏi c c k nói nhiều như z đâu, nói qua loa thôi, xong mình cũng thấy mình khờ thật, mà thôi cũng kệ, cứ làm người vô tư z có khi thoải mái hơn. Buổi pv hôm đóa mình đánh giá cũng khá ổn. Z mà bẵng đi hơn 2 tuần mình vẫn chờ đợi kq pv, k dám để dt hết pin bất cứ lúc nào, kiểm tra mail liên tục, chờ đợi mòn mỏi và sốt ruột cho đến hết tối ngày hôm qua. Mình vẫn k thấy mail thông báo nào, vì lúc pv có hỏi thì đc biết là cuối tháng mới có kq. Nhưng mình khá sốt ruột và gọi dt lên sdt của c nhân sự lúc trước khi liên hệ mình pv và đc c trả lời là bên chi nhánh chỉ liên hệ và gửi mail đến ứng viên trúng tuyển mà thôi. Mình như chết lặng khi nghe thông tin này. Nếu mình k gọi dt lên có lẽ là mình sẽ đợi như z đến hết tuần sau luôn quá. Thật sự, nếu có rớt thì cũng nên tôn trọng ứng viên và gửi mail thông báo đi chứ, hay công khai điểm trung bình sau khi pv của ứng viên là bn, xếp thứ mấy để mình biết sau này còn tiếp tục cố gắng, tất cả mọi thứ diễn ra trong im lặng như z khiến mình cảm thấy k hài lòng. Phải chăng do mình lớn tuổi rồi nên chi nhánh k muốn tuyển fai k mn? Hay do họ k hài lòng j về mình hay họ đã lựa chọn sẵn người từ trước để đưa vô nên cánh cửa của mình bị thu hẹp lại z? Tại vì mình thấy tất cả các ứng viên tham gia pv toàn học ĐH loại ưu, chỉ có 1 bé 94 kia là học trường khác. Thật sự mình đang rất hoang mang về việc thi tuyển của chi nhánh tỉnh. Có bạn nào giống như mình k?. Bị rớt nhưng k đc gửi mail thông báo. Lần tới mình có nên tiếp tục thi chi nhánh ở tỉnh k? Hay chọn ở tp để minh bạch hơn. Dẫu biết là k có j là chắc chắn hết và dặn lòng k đc hi vọng quá nhiều rùi mai mốt lại thất vọng nhiều nhưng mình lại k làm đc.Lúc nào cũng mơ thấy đc chuyển sang làm ngân hàng mình mơ ước. Có lẽ do mình mong muốn thoát khỏi cv gò bó lấy bản thân hiện tại nên mình lúc nào cũng suy nghĩ về nó chăng? Mình chỉ ước mình có thể trẻ lại,mới tốt nghiệp dh hay mình chỉ mới 25t thôi để mình có thể nghỉ cv hiện tại ngay lập tức. Nhưng cái tuổi nó k cho phép, khi chúng ta lớn rùi chúng ta cần điều j đoa an toàn và chắc chắn, mình lại k có đủ dũng cảm để làm như z...... , nó lại chạm tới nỗi đau của mình 4 năm trước khi mình pv rớt VCB chi nhánh của tỉnh mình luôn, mình thi vị trí Tín dụng. Lúc đóa có 5 người : 2 nữ vs 3 nam. Và 3 bạn nam lại đc chọn. Nhưng lúc đó mình lại đc gửi mail thông báo nên cũng k fai chờ đợi.Thực sự hôm qua mình đã khóc, khóc rất nhiều vì mình cảm thấy buồn lắm, mình cảm giác là mình là người thất bại ghê gớm....

Nguồn: Nguyễn Trang - Group U&Bank
 

COCC, 5C hay 10C - Chuyện thường ngày ở huyện

21912


COCC, 5C hay 10C - Chuyện thường ngày ở huyện

Tối qua, một bạn nhắn tin cho mình báo kết quả thi một ngân hàng ở tỉnh. Bạn ấy đạt điểm rất cao, thừa điều kiện tham gia vòng PV (có lịch PV ngay sau đó) nhưng đành ngậm ngùi chia tay cơ hội này - một cơ hội phải chờ khá lâu mới có. Bạn ấy bảo nhiều bạn chưa đạt đủ điều kiện nhưng cũng được đi PV, nhiều bạn đã lo lót trước đó rồi. Mình khuyên cứ đi PV, bỏ qua những thông tin kia. Biết đâu chi nhánh thấy ứng viên tốt, lại xin thêm định biên. Thực tế có một số đợt tuyển CN làm vậy. Hoặc đấy chỉ là thông tin gây nhiễu. Bạn ấy quả quyết tiêu cực là có và không còn cơ hội. Rồi bảo: em sẽ đi PV nhưng đây sẽ là lần PV bất cần nhất của em
:|.

Sáng nay lướt facebook, đọc được stt của một bạn, cũng câu chuyện tương tự, vẫn ngân hàng ấy nhưng ở một tỉnh khác. Các bạn quen biết được PV trước (dù điểm không đạt), PV xong được giám đốc tiễn ra tận cửa. Ngân hàng này là ngân hàng gần đây gây xôn xao với việc ưu tiên tuyển dụng người cùng họ với sếp.

Trước đó, là câu chuyện của một ngân hàng quy mô nhỏ trong hệ thống, không có gì nổi bật. Ngân hàng này năm nay được phép mở rộng mạng lưới, tuyển dụng khá nhiều. Gần đây tổ chức tuyển ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Tin ngân hàng này tuyển đã được rỉ tai từ trước đó vài tháng để nhiều gia đình… chuẩn bị.

Mình ngạc nhiên, Cơ quan Nhà nước, doanh nghiệp nhà nước, ngân hàng 100% vốn nhà nước hay NHTMCP nhà nước hot đã đành, nhưng từ bao giờ, các ngân hàng tầm tầm ở tỉnh lại có sức hút đến vậy?

Chung quy cũng từ cái cơ chế Xin - Cho. Ở thành phố chạy cho con học trường công từ mẫu giáo, cấp 1. Đi khám bệnh muốn được bác sỹ nhẹ nhàng, ân cần cũng phải có "quà". Xin vào mấy CQNN nếu không phải hậu duệ, gia thế lớn thì phải nhiều tiền, thật nhiều tiền. Vi phạm giao thông, để đỡ phiền hà, chọn cách dúi cho CSGT 1 khoản để được cho đi (vui một cái là về lên mạng chửi CSGT ăn tiền ngay được). Xây nhà ở thành phố thì phải làm luật. Làm hộ khẩu ở quận trung tâm để sau tiện cho chon cái học hành phải cảm ơn hết cửa nọ cửa kia. Muốn trúng thầu dự án thì phải có phí bôi trơn, phải chia % cho cô A, chú B, anh C, chị D. Muốn thăng chức cũng phải tiền, hoặc một vài sự đánh đổi khác. Xin - Cho everywhere. Dân làm quan hư, bảo sao quan không hư.

Mình từng đi với ông anh vào một Bộ để dự thầu một dự án. Thấy rõ năng lực, cách làm của 1 phòng ban nho nhỏ trong cả cái bộ máy cồng kềnh của rất rất nhiều CQNN hiện nay, mới hiểu tại sao nước mình còn nghèo đến vậy, mới hiểu tại sao CQNN lại hot đến thế. Tiền ngân sách nhà nước - tiền của dân rót về hàng năm. Mỗi dự án là cơ hội để ăn chia, lobby, phí bôi trơn,… Dự thầu đôi khi cho có, cho đủ quy định về tối thiểu số bên tham gia, còn kết quả đã có trước đó rồi. Thậm chí, có khi các bên dự thầu còn lại chỉ là "quân xanh", quen biết với bên chắc chắn trúng thầu từ trước.

Và nhìn con người, tác phong, cung cách làm việc, môi trường ở đấy mới thấy tại sao người tài không thể trụ lại và phát triển được, hoặc không muốn vào CQNN làm. Chảy máu chất xám từ địa phương đến trung ương. Cảm giác như đứa con lưu lạc, muốn cống hiến cho quê hương, đất nước mà bị từ chối vậy.

Rồi phải kể đến việc bố mẹ thương con, tâm lý bao bọc. Nuôi con 22 năm ăn học, ra trường lại lo chạy việc cho. Sợ con làm không đúng ngành, vất vả. Sợ con chờ việc lâu, áp lực sinh bệnh. Sợ hàng xóm xôn xao con học trường top mà ra trường thất nghiệp, hoặc không vào được ngân hàng, không vào được Nhà nước. Sợ thua thiệt con hàng xóm. Sợ hàng xóm bảo ngày trước con đỗ đại học liên hoan tưng bừng thế, giờ ra trường thất nghiệp, về quê không kèn không trống. Suy cho cùng vì cái mác, cái sĩ diện, cái lòng tự trọng cao ngất trời và cái tính hay soi mói của một bộ phận dân mình.

Ở tỉnh, ở huyện tâm lý nhiều gia đình muốn cho con em vào CQNN, ngân hàng cho ổn định. Nhiều gia đình ở quê vẫn nghĩ làm ngân hàng nhàn hạ, ngồi điều hòa mát rượi mà không biết làm NH bây giờ áp lực thế nào. QHKH áp lực chỉ tiêu, đi lại vất vả. GDV áp lực về độ chính xác, miệng lúc nào cũng phải cười dù trong lòng rất đau (đang thất tình chẳng hạn). Rồi vô số thứ áp lực trong công việc: quan hệ với đồng nghiệp, với sếp, với khách hàng,… Thành ra, nhiều khi xin cho con vào rồi mới tá hỏa vì công việc không như mình nghĩ, thu nhập không như mình mơ. Lúc này, đi thì dở, ở cũng không hay.

Cho nên, tốt nhất đừng quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình. Sống theo suy nghĩ của người khác không lấy gì làm vui vẻ, thoải mái. Sống, hành động, ứng xử theo cách của mình. Dù đúng dù sai mình là người chịu trách nhiệm. Vui vẻ hơn nhiều. Ngân hàng giờ tuyển nhiều, liên tục hơn nhiều ngành nghề khác. Suy cho cùng cũng chỉ là một trong nhiều ngành nghề. Nếu yêu thích, sẽ luôn có cách để đạt được cái mình muốn. Đừng phí 4 năm học đại học, được đào tạo bài bản như ai, năng động như ai, bao ước mơ hoài bão, nhưng ra trường vẫn phải nhờ bố mẹ xin việc. Không xin được việc trách móc ngân hàng tuyển không công bằng, trách móc sao ngày xưa lại chọn ngành này, trách móc trường đào tạo kém, trách nhà mình nghèo,… Mới thất bại vài lần đã chán nản, bỏ cuộc.

Đừng ỷ lại vào bố mẹ, đừng khiến bố mẹ vất vả thêm, đừng tạo cơ hội cho những kẻ trục lợi, kiếm tiền trên mồ hôi công sức của người khác. Hãy tự tìm cho mình một công việc, biết cảm giác thành quả đến nó ngọt ngào thế nào sau chuỗi ngày vất vả, vượt qua bao nhiêu áp lực. Và dù không/chưa bay cao, bay xa nhưng ít nhất cũng đứng vững trên đôi chân của mình. Làm việc gần như cả đời chứ có phải làm trong một sớm một chiều đâu. Vội làm gì. Đằng nào cũng sẽ có việc. Không việc này thì việc khác, miễn sao công việc ấy chính đáng, mình thấy vui và thoải mái khi làm là được. Hợp thì làm, không hợp thì nghỉ, tự do tự tại. Lúc nào cũng lo lắng tháng này cần kiếm bao nhiêu, tháng kia kiếm bao nhiêu để nhanh gỡ vốn, mệt mỏi lắm.

Cách đây một thời gian, một em mình quen cũng nghỉ ngân hàng nhắc đến 2 lần ở trên. Con bé tự thi vào. Nghỉ vì có một cơ hội tốt hơn. Mà từ lúc chưa có cơ hội này con bé đã muốn nghỉ vì nhiều vấn đề trong công việc làm nó cảm thấy ngột ngạt, không thoải mái khi đi làm.

Cũng trong ngày hôm nay, con em báo tin vui đỗ 1 ngân hàng tốt ở tỉnh (hơi nhiều con em
:3). Thi đầu tuần này, thứ 6 vừa rồi phỏng vấn. Nó mong muốn về gần gia đình, nó yêu tỉnh nó, nó cũng bắt đầu quan tâm đến ngân hàng. Ban đầu còn không biết học gì, ôn gì vì là dân ngoại đạo. Mình bảo, thi NH giờ không khó đâu. Tự tin mà chiến, bỏ qua hết mấy yếu tố bên lề (thi về tỉnh tiêu cực lắm, có suất hết rồi,…). Gửi cho con bé ít tài liệu, chia sẻ nọ kia để nó hiểu về tuyển dụng ngân hàng. Và thành quả đến từ những nỗ lực, từ định hướng rõ ràng và sự nghiêm túc chuẩn bị. Hay như nhiều trường hợp khác tự trúng mấy CQNN, mấy ngân hàng to. Nhiều bạn hay kêu ca, than vãn, trách móc, lấy COCC ra để đổ lỗi cho thất bại mà không biết rằng, dù 99% là COCC, 5C, 10C thì vẫn còn 1% cho "dân đen" như mình. Nhà tuyển dụng chẳng tiếc tuyển dư 01 chỉ tiêu cho bạn nếu bạn chứng minh mình toàn hoàn xứng đáng. Nếu không thành công thì là tại mình chưa may mắn hoặc khả năng còn hạn chế hoặc không cố gắng hết mình. Chứ ngồi đó chỉ trích COCC, không chịu vận động, không cải thiện bản thân mà suốt ngày kêu gào công bằng, đòi thành công ngay thì rất tiếc, thành công không bao giờ đến cả. (99% này là cách nói phóng đại, ý là kể cả chỉ có 1% cơ hội cũng không từ bỏ. Chứ COCC không nhiều như vậy đâu, nhất là trong các đợt tuyển của ngân hàng, kể cả ngân hàng lớn.)

Nhân nói đến COCC, mình không bức xúc gì nhiều mà coi đây là một phần tất yếu của xã hội. Ngay tại Mỹ, việc tuyển dụng "con ông cháu cha" để nới rộng quan hệ làm ăn cũng là chuyện không phải hiếm. Công ty dịch vụ tài chính JPMorgan Chase từng tuyển dụng con cháu quan chức Trung Quốc để được ưu ái trong kinh doanh, gây rúng động phố Wall. Không tránh được lũ thì sống chung với lũ. Tất cả đều là trao đổi quyền lợi hết. Ví dụ đồng chí Bí thư tỉnh ủy/ Chủ tịch tỉnh/ Giám đốc sở/ Chủ tịch HĐQT tập đoàn A/ Tổng GĐ công ty B bảo GĐ chi nhánh là anh có đứa con/ cháu vừa ra trường, học hành cũng ngon lành lắm, chú xem có bố trí cho cháu nó 1 suất trong ngân hàng chú được không. Đợt tới tỉnh có mấy cái dự án đầu tư lớn, anh sẽ tác động để chúng nó ưu tiên về làm với chú. Hay tập đoàn anh sắp có mấy dự án lớn, anh sẽ về làm với chú. Có ngu mới không nhận, mấy đồng chí này chưa về đã mang lại bao nhiêu lợi ích cho ngân hàng rồi, nhân viên bình thường đâu có mang lại được mấy cái lợi ích kiểu ấy. COCC mà chất thì nhiều nơi hoan nghênh.

COCC đến tầm này, một là vào mấy CQNN ngon hẳn, HO của mấy ngân hàng to ở thành phố, không thì cũng vào mấy CN của mấy ngân hàng to, chứ chẳng mấy ai về NH nhỏ ở tỉnh ở huyện. Ở tỉnh ở huyện, chủ yếu là các COCC phiên bản 2, phải chạy tiền qua cửa nọ cửa kia để vào. Cuối cùng, ấm nhất là mấy ông sếp, mấy tay môi giới chạy việc, trên danh nghĩa người quen của gia đình. Nếu có mối quan hệ tốt, tiền không phải là vấn đề thì chọn con đường bằng phẳng để đi cũng hợp lý. Nếu không có, tuyệt đối không chạy việc. Mình mà có tiền, mình dùng vào việc khác chứ không bao giờ làm giàu cho mấy người này.

COCC không phải ai cũng không có năng lực hay ỷ lại phụ huynh. Rất nhiều người giỏi trong học vấn và khôn ngoan trên trường đời. Toàn du học nước ngoài về, ngoại ngữ nói ầm ầm, cao ráo, mặt mũi thông minh, sáng láng, tác phong chuyên nghiệp, quần áo hàng hiệu, xe xịn cả. Có khi lại còn thêm tí năng khiếu thể thao: tennis, golf,... nữa. Những bạn này, từ nhỏ đã được tiếp xúc với nhiều người, theo bố mẹ đi giao lưu, khả năng giao tiếp, vốn sống, vốn hiểu biết đền phong phú. Tuyển những bạn này vào rất được việc. So với họ, chắc chắn chúng ta đã tụt hậu rồi. Để không bị tụt hậu hơn nữa, phải tự bản thân mình cố gắng thôi. Còn những COCC kiểu cậu ấm cô chiêu, chỉ thích phá, không thích làm, chẳng nơi nào muốn nhận cả. Tuyển vào nó phá, ảnh hưởng đến uy tín, danh dự, con đường quan lộ của mình.

Mình rất thích câu nói "Life is not fair, get used to it" (Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, hãy tập quen dần với điều đó) của Bill Gates. Hiểu điều này, thấy bình thản trước mọi thứ.

Vài (chục) dòng luyên thuyên nhân một ngày nhiều tin từ những đứa em và chủ đề COCC vẫn cứ muôn thuở
;))

[COCC: Con ông cháu cha hay con ông cháu chị.
5C: Con cháu các cụ cả.
10C: Con cháu các cụ cả các cô cậu (chú) chiếu cố.]

(Chia sẻ thêm: Thực tế rất nhiều bạn tự trúng tuyển các CQNN, các NH lớn bằng khả năng của mình. Mình có 1 người bạn ở quê thi đỗ NHNN (SBV) ngay sau khi ra trường. Rất nhiều bạn bè, học viên tự trúng tuyển Vietcombank, BIDV, VietinBank, Agribank bằng khả năng của bản thân. Kể cả là thi ở thành phố hay thi ở quê. Thích thì nhích, liều ăn nhiều. Chả có gì để mất cả, sao không làm hết mình để biết khả năng của mình đến đâu. Mình luôn khuyên các bạn như vậy và thực tế luôn là như vậy. Bài viết tiếp cận theo hướng tích cực chứ không phải thể hiện quan điểm tiêu cực hoặc "bất lực" trước COCC.

Nếu không phải là COCC thì cũng tự hào mình là con rồng cháu tiên, con ông trời, cháu Bác Hồ, bạn nhé
;))

Nhắc đến COCC, mình là COC, cố thêm 1 C nữa là thành COCC rồi
:)))

Nguồn: Nguyễn Quang Nghĩa
 

Có gì đâu phải buồn khi gặp COCC nhỉ?

Nhân chuyện 1 bạn khóc rất nhiều vì áp lực bank đang làm. Thi Big4 không đậu vì đoán rằng mình đụng phải COCC nên rớt.

Anh từng thi rớt VCB. Anh từng làm bank quốc doanh nơi dày đặc COCC. Thì những điều anh cmt trên là kinh nghiệm đúc kết của anh.

Vì thật sự nhiều bạn vào Big4 rồi cũng có nghỉ. Có bạn làm bank tư đến 30 tuổi vẫn thi đậu Big4. Có bạn thi 1 lần là đậu Big4. Có bạn thi rất rất nhiều lần mới đậu..

Có rất nhiều số phận, câu chuyên để ta bàn đến. Nhưng vấn đề quan trọng là TƯ DUY mỗi chúng ta.
Cuộc sống cần ta mạnh mẽ hơn. Nhiều em hay than với anh buồn quá không biết làm gì thì chơi game. Đi trà sữa tán rẫu hết giờ cho đỡ buồn. Hay về nhà nằm xem hết bộ phim, đọc hết câu chuyện ngôn tình nào đó.
Muốn hết buồn, anh chỉ cho. Đó là TÌM CÁCH KIẾM TIỀN. Hãy tìm nhiều cách kiếm tiền mà luật pháp không cấm.
Đừng than thở em không có thời gian. Hãy không ngừng nghĩ về điều đó. Các em sẽ có động lực hơn. Không lãng phí thời gian.
Khi máu kiếm tiền nổi lên sẽ bắt em phải HỌC. Học để xóa dốt. Xóa cái nổi sợ mất tiền. Xóa đi cái ấm ức ngồi khóc vì không còn thời gian để mà khóc.
Hãy chọn cho mình LẼ SỐNG và ĐAM MÊ để theo đuổi. Nếu chưa có hãy đi tìm nó. Đừng bỏ cuộc. Đừng trì hoãn.
Nếu có 1 thống kê không chính thức, thì anh đoán năm nay đậu BIG4 không là COCC rất nhiều. Đơn cử có học viên UB 35t vẫn đậu BIG4.

Các em có thể đọc thêm bài này: https://vietlab.com/dung-co-thi-big4-51

Nguồn: MinSu - Group U&Bank

21901
 

Góc nhìn về COCC 2019

Nhân một ngày đọc thật nhiều về COCC:

Mình hiện đang lam cho big 4 thuộc tỉnh, tốt nghiệp Học viện Ngân hàng. Trước khi vào big 4, mình cũng đi qua vài ngân hàng TMCP. Có thể các bạn nói rằng, nếu COCC sẽ được vào vị trí đắc địa của ngân hàng, dăm ba cái GDV hoặc CVQHKH ai vào làm gì. Không phải thế các bạn ạ. Nếu ở huyện, làm cho Agribank, với mức thu nhập của GDV hay CV QHKH thì đấy là vị trí mà theo mình là ngon, có cuộc sống dư giả ở quê nhà rồi. Nên người ta vẫn tìm cách xin vào.....
Xa một chút lên thành phố, nếu muốn COCC vào được các vị trí số má trên hội sở, bản thân họ cũng đã có trình độ xuất chúng rồi. Hàng xóm nhà mình đi du học Anh về, cũng nhờ mối quan hệ của Bố nên làm bộ phận ngoài Hà Nội. Nhưng bản thân bạn ấy thực sự rất xuất chúng, từ học thức cho đến cách ứng xử.....Thế nên có nhờ bố xin vào thì nó cũng là cái cầu nối mối quan hệ thôi, họ thực sự giỏi
Trở về vs big 4 mình đang làm. Mình muốn nói rằng bản thân mình thấy việc học trong trường đại học nó khác xa với đi làm lắm.Đi làm, chăm hay không bằng tay quen. Ví dụ bạn học được 10, ra trường chỉ cần trình độ 6 trở lên là có thể làm việc ngon lành, thế nên những bạn 7,8,9 là đều có thể pass nhận việc.Tại sao mình nói vậy, vì mình đọc nhiều cmt nói rằng người ta kém hơn tôi nhưng COCC nên mơi đậu.Rồi bọn đấy kém thì làm gì. Các bạn ạ, người ta là giám đốc,chẳng nhẽ người ta k biết hay sao. Nhưng thực sự công việc, nó không như việc học toán lý, hoá, người dốt là hoàn toàn nộp giấy trắng, bị không điểm đâu.Chi nhánh của mình có mình và 3 bạn nữa là tốt nghiệp trường ưu của kinh tế, còn lại các trường thậm chí là xa TOP rất nhiều, cũng biết là họ xin vào nhưng thấy làm việc cũng k thua bọn mình đâu.Đi làm kiếm tiền, ai cũng hăng hái cả.
Trên đời này không có cái gì đạt được dễ dàng cả, COCC không phải chỉ đơn giản đấy là con, cháu em tôi đấy, mày nhận nó vào làm đâu.Mọi chuyện chưa bao h là dễ dàng như vậy .
‘Đừng than trách , mọi thứ đã là một phần tất yếu của cuộc sống.Nếu một ngày bạn làm sếp, bạn có tự tay loại đi em, con cháu của mình không ‘

Nguồn: Ly Ly -
Group U&Bank
 

Đừng để nỗi ám ảnh COCC ảnh hưởng đến cuộc đời bạn

Đừng để nỗi ám ảnh Con Ông Cháu Cha (COCC) ảnh hưởng đến cuộc đời của bạn

Với tư cách là một thí sinh trong mùa tuyển dụng ngân hàng năm 2012 vừa rồi, tôi thấy nhiều bài báo, nhiều bình luận trên diễn đàn đề cập khá nhiều đến tình hình COCC trong tuyển dụng hiện nay. Theo những lời bình luận này, thì bạn không phải là COCC, không có ô dù thì đừng hòng xin được việc làm trong thời buổi khó khăn hiện nay. Hy vọng với bài viết của mình, tôi mong muốn các bạn có cái nhìn tích cực về cuộc sống và luôn cố gắng vươn lên trong thời đại ngày nay.

1. COCC họ là ai?
Một định nghĩa vui về COCC đó là con của bố chồng và con dâu J, ngẫm lại thì thấy cái định nghĩa này cũng rất đúng, đúng là con của ông và cháu của cha thật.
Với tư cách của một phó thường dân từng tham gia các diễn đàn, đọc các bài báo và được tiếp xúc trực tiếp với một số người tôi nhận thấy một đặc điểm chung của các bạn khi nhìn nhận về COCC như sau. COCC thường là những người được sống trong những gia đình khá giả, có tiền, có quan hệ rộng, thường học vấn và kiến thức không giỏi là mấy, chỉ ngang tầm mình thôi, hay huênh hoang khoác lác và lười làm việc. Trên nhiều diễn đàn, có những bạn viết rằng, cái thằng này con nọ, ngày trước học cùng với nó dốt đặc cán mai mà bây giờ lại thấy nó ngồi chiễm trệ ở Hội sở chính của một ngân hàng tầm cỡ.
Về thực trạng COCC hiện nay, chưa có một con số nào có thể thống kê được hết, nhưng theo cách nhìn của đa số mọi người, con số này là rất nhiều. Tôi cũng được nghe một câu nói vui của mọi người là “Khi tuyển dụng và bổ nhiệm hiện nay, cần phải có 4 vần Ệ đó là HẬU DUỆ, QUAN HỆ, TIỀN TỆ cuối cùng mới là TRÍ TUỆ, nếu không có ba chữ Ệ ở đầu thì chữ Ệ thứ tư cũng chỉ là một cái gì đó rất mong manh mà thôi.
Một người bạn tôi đã thi đỗ vào một ngân hàng lớn trong Big4 của Việt Nam đã kể với tôi. Trong một lần đi liên hoan đầu tiên với phòng, có cả những vị khách ở các phòng khác, câu hỏi mà anh bạn của tôi được nghe nhiều nhất đó là “Em con cháu nhà ai thế?” mà không phải là những câu như “Ngày trước em học trường nào? Hay như “Trước đây em đã từng làm ở công ty nào thế”. Khi được nghe câu trả lời của bạn tôi là “Em thi tuyển trong đợt tuyển dụng vừa rồi” thì nhiều người tỏ ra không tin và cũng nghĩ rằng làm sao có thể tự thi vào được nhỉ.
Qua những ví dụ trên, tôi nhận thấy một điều tư tưởng “4 vẫn Ệ” đã ngấm quá sâu vào tư duy của mọi người rồi, vì vậy, khó mà có thể xóa bỏ được trong thời gian ngắn. Vì vậy, hãy biết chấp nhận nó, và hãy nhận thức rằng, gửi gắm là một điều tất yếu của cuộc sống.

2. Góc nhìn khác về COCC
Một lần, tôi được nói chuyện với anh Phan Thành Mai – Tổng thư ký Hiệp hội Bất động sản Việt Nam về vấn đề này. Câu chuyện của anh làm tôi vẫn nhớ mãi cho đến ngày hôm nay. Anh nói, sau gần 20 năm làm việc, anh đã đúc rút được ra một điều: “Để trở thành người tài, em cần ít nhất một trong ba yếu tố đó là: Một là gen, hai là nền tảng đào tạo, ba là những cuộc chơi lớn. Ngẫm lại, tôi thấy câu nói của anh hoàn toàn đúng. Bây giờ, dựa trên ba yếu tố đó, để xem COCC có gì hơn chúng ta nhé.
- Về gen: Tôi nhận thấy một điều con cái phải thừa hưởng đến 80% những đặc điểm từ bố mẹ. Vì vậy, những COCC sẽ có gen giỏi thực sự hoặc nếu không thì họ cũng được thừa hưởng gen “thông minh có hạn nhưng thủ đoạn có thừa”.
- Về nền tảng đào tạo: Tôi tin rằng là những gia đình giàu có luôn sẵn sàng đổ rất nhiều tiền bạc cho con cái học tập. Gia đình bạn có dám bỏ tiền học tiếng Anh ở các trung tâm lớn với giá từ ba trăm đến bốn trăm nghìn một buổi hay không? Gia đình bạn có dám bỏ ra vài tỷ đồng để cho bạn đi du học nước ngoài hay không? Tôi nghĩ là ít gia đình làm được như vậy. Vì vậy, xét về cơ hội trong học tập thì chúng ta kém họ rất nhiều. Về kỹ năng xử lý các vấn đề liên quan đến tiền bạc, COCC cũng có thể sẽ giỏi hơn chúng ta. Trong bộ sách “Cha giàu cha nghèo” của Robert Kyosiaki có đề cập đến vấn đề này. Ông nói: Tư duy về tiền bạc không được dạy ở trường học mà ở gia đình, trường học chỉ chú trọng vào các kỹ năng nghề nghiệp mà không hề chú trọng vào kỹ năng tài chính.
- Về những cuộc chơi lớn: Quan điểm của tôi, cuộc chơi lớn ở đây chính là sức mạnh của việc tạo dựng các mối quan hệ với những người có thể giúp chúng ta thay đổi cuộc đời. Với những mối quan hệ sẵn có từ bố mẹ và những định hướng từ họ, COCC sẽ có những đường đi nước bước cụ thể, phải gặp ai, phải làm những việc gì, thậm chí là sẽ kết hôn với ai,....

3. Đâu là giải pháp cho chúng ta?
Nếu xét cả ba tiêu chí trên, COCC đều hơn thậm chí là vượt trội so với chúng ta, vì vậy, đâu là giải pháp cho vấn đề này.
Đầu tiên, đặc biệt với các bạn sinh viên mới ra trường và các bạn không thành công trong thi tuyển vào các công ty, cần phải từ bỏ lối suy nghĩ mình bị trượt là do có quá nhiều COCC thi trong đợt này, nếu mà không có họ, đương nhiên là mình đã thi đỗ rồi. Dần dần, nỗi bức xúc này ngày một lớn lên và các bạn sẽ trở thành những người “Thích chửi đời” mà thôi. Trách móc cuộc đời chỉ làm cho cuộc đời bạn thêm khổ cực mà thôi. Vì vậy, hãy biết chịu trách nhiệm với những việc làm của mình. Bên cạnh đó, khi làm việc, không phải ai là COCC cũng kém cỏi, khó gần như các bạn nghĩ đâu. Tôi đã từng được làm việc với một chị là con của Phó Tổng giám đốc ở ngân hàng, đầu tiên, tôi phải khâm phục chị về cả kiến thức tài chính (CFA level 3) tư duy và cả trình độ tiếng Anh. Mặc dù là COCC như vậy nhưng tính cách của chị khá hòa đồng, không tỏ ra kênh kiệu với mọi người.
Tiếp theo, hãy xây dựng cho mình một nền tảng đào tạo tốt, hãy học một cách thực chất. Trong buổi nói chuyện với anh Mai hôm đó, tôi cũng hỏi lại anh một câu: “ Với những người đang là phó thường dân như em, thì làm thế nào để có cơ hội phát triển hả anh?”. Anh mỉm cười và trả lời: “ Đó là nền tảng đào tạo”. Nền tảng đào tạo sẽ giúp bạn rất nhiều, tuy nhiên, bạn phải học một cách thực chất, đừng học chỉ để lấy điểm cao trong trường, học phải hiểu và biết ứng dụng nó vào trong thực tế. Nếu có nền tảng đào tạo tốt và thực chất, đầu tiên, bạn sẽ được tham gia các cuộc chơi nhỏ và có cơ hội rất lớn để tham gia các cuộc chơi lớn.
Tôi thấy có các cuốn sách sau rất hay về vấn đề này bạn nên tham khảo:

Cuối cùng, tôi muốn nhắn nhủ đến với các bạn: Mỗi người chúng ta đều có một bệ phóng khác nhau khi vào đời, có những người được xuất phát trên một chiếc máy bay nhưng cũng có những người chỉ xuất phát trên một chiếc xe đạp. Tuy nhiên, nếu bạn biết cách tận dụng những điều dường như là nghịch cảnh này, thì bạn hoàn toàn có thể thành công trên đường đời. Thành công là đạt được những gì mình muốn chứ không phải là đạt được cái mà người khác có.
 
Last edited by a moderator:

Thế giới này thực sự không công bằng, muốn thành công bạn phải biết luật chơi

Thế giới này thực sự không công bằng.jpg


Thế giới này thực sự không công bằng, muốn thành công bạn phải biết luật chơi

Một giáo sư kinh tế ở một trường đại học cho biết ông chưa từng đánh rớt sinh viên nào, nhưng đã từng đánh rớt hết cả một lớp học.

Vì học sinh lớp này kiên quyết cho rằng, một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo, và đó là một xã hội tuyệt vời. Thế là vị giáo sư nói:
- Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Từ nay, tất cả các điểm sẽ được cộng lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị rớt và cũng không ai được điểm A cả.

Sau bài thi đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên siêng năng rất buồn, còn những sinh viên lười biếng thì rất mừng

Qua bài thi thứ hai, điểm trung bình cho cả lớp là D! Không ai vui cả. Vì những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi.

Đến bài thi thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, mà còn nổ ra các cuộc cãi vã, nghi ngờ, buộc tội nhau. Mọi người đều khó chịu và tức giận, tất cả mọi người không ai còn muốn học để người khác có lợi.

Bài cuối cùng, tất cả đều rớt, khiến ai cũng ngỡ ngàng…

Giáo sư đã nói với họ rằng:
- Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu xã hội công bằng mà các bạn đang mong muốn rất khó thành hiện thực, vì dù ý tưởng rất hấp dẫn, nhưng khi đưa vào thực hành thì chẳng ai có động lực muốn làm việc nữa.

Cuối cùng ông kết luận :
- Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi.
- Người không làm gì mà vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì lại không được hưởng cái gì.
- Chính phủ cho free ai cái gì, thì phải lấy thứ đó từ người khác.
- Khi một nửa nhân loại thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có người khác làm cho, còn một nửa kia thì nghĩ rằng họ có làm kiệt xác cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác chiếm mất. Thì đó chính là khởi đầu cho sự kết thúc của mọi xã hội !

ST
 
Last edited by a moderator:

Đừng cố thi Big4

23704
Đừng cố thi Big4


Ai cũng bảo như thế, ai cũng hết sức can ngăn đừng thi vào đó vì đã có COCC (con ông cháu cha) chiếm chỗ hết rồi. Thi hao sức phí thời gian.
Trong mỗi chúng ta ai cũng muốn một lần thi và đậu vào Big 4. Nơi 4 ngân hàng lớn có vốn nhà nước từ lâu đời: ngân hàng Ngoại thương (VCB), ngân hàng Đầu tư và Phát triển (BIDV), ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam (AgriBank), ngân hàng Công Thương (VietinBank).

Mẫu số chung rất hay gặp là nhiều người bỏ cuộc ngay từ vòng chưa gửi xe. Khi Big4 có đợt thi tuyển là hào hứng khoe hay rủ rê bạn bè “tao nộp đơn thi Big4 đây!”. Thế là những điệp khúc quen thuộc “Mày khùng à!”, “Mày thi tới Tết Congo còn chưa đậu!”, “chỗ đã có người hết rồi!”,… Thế là nhục chí anh hùng, lửa bị dập tắt và không thi nữa. Rồi mỗi năm qua, cứ ngồi đó chắc lưỡi mà tiếc “Big4 không dành cho mình đâu”. Như một ám ản suốt cuộc đời “thi không đậu đâu” nên không dám nộp đơn và thi lấy một lần.
Cũng có trường hợp thì lần 2 lần 3 vẫn rớt và không bao giờ đậu, thế là bỏ cuộc. Cũng có trường hợp thi lần 1 đã đậu hay thi nhiều lần mới đậu. Nếu loại trừ các yếu tố COCC mà chúng ta nói, thì các trường hợp tự lực học, ôn và thi để đậu rất nhiều.

Bạn tôi từ quê miền Tây lên Sài Gòn học Kinh tế, nhà cũng chẳng giàu, đất Sài Gòn có quen ai đâu vậy là cũng thi đậu VCB và làm đến giờ 10 năm. Tôi cứ hỏi kiểu trêu đùa “có quen ai làm lớn trong đó đúng không?”. Bạn tôi nói nghĩ sao mà quen ai, cao 1m50 mấy, da không trắng xinh cho lắm thì quen cái kiểu gì. Bạn tôi nói là do may mắn, chắc lúc đó hổng có COCC nào thi nên trống suất. Tôi thì biết bạn tôi học giỏi chịu khó và năng động từ hồi cấp 3, may mắn có và tự động bản thân bạn tôi cũng có.
Rồi đợt đứa em tận Đak Lak, cứ hỏi anh ơi thi VCB khó không, khó đậu lắm đúng không anh, chắc thôi em không thi đâu nên em đi làm ngân hàng khác nha. Tôi khuyên ngân hàng khác thì cứ thi, đậu và làm. Còn thích VCB thi cứ chờ đợt nộp đơn rồi thi thôi. Cứ coi là lần đầu thi thử có rớt cũng chả sao. Động viên mãi em ấy mới chịu nộp đơn thi VCB. Không lâu sau đó em đậu làm ngân hàng D ở Sài Gòn, chưa được 1 tháng thử việc thì VCB báo đậu và làm đến giờ. Cô bé này còn nhỏ con hơn người bạn học của tôi.

Trên chỉ là 2 câu chuyện nhỏ thực tế từ tôi thôi, Big4 luôn rộng mở đối với mọi người. Nếu ai đó nói tôi COCC chiếm chỗ hết thì tôi bảo COCC giờ cũng thi nốt vì Hội sở Big4 cơ bản kiểm soát vòng cuối thi cử rồi. Mà nói thật, COCC đâu lắm ra mà để thi vào vậy? Mà có COCC chiếm chỗ hết thì Big4 tổ chức thi cho cực vậy?
Ngân hàng luôn cần nhân sự chất lượng cao, Big4 cũng vậy thôi, COCC mà không có năng lực thì là gánh nặng cho hệ thống của Big4 hỏi đâu ra có lợi nhuận khủng, lương thưởng cao hàng năm mà ai cũng thèm thuồng thế kia?
Có thể bạn phản ứng hệ thống già nua, giao dịch cũ kỹ ở một nơi nào đó của Big4 nhưng nhìn chung thời và thế bắt buộc những năm gần đây Big4 đã thay đổi rất nhiều. Từ hệ thống giao dịch, nhận diện thương hiệu, phong cách phục vụ. Hình thức thi cũng cải tiến một cách công khai, số lượng thi nhiều. Vậy cớ gì bạn đừng thi Big4. Cơ hội đầy ra đó mà bảo không có đâu. Đừng thi. Oke, bạn đừng thi, nếu đã không thi thì đừng nói những điều tiêu cực. Bởi bạn chỉ giỏi chém gió thôi. Còn không thích, bạn vẫn có thể làm ngân hàng khác hay ngành khác. Việc, có rất nhiều việc để chúng ta làm. Còn không muốn làm công, bạn hãy đi lập nghiệp và khởi nghiệp đi nhé.
 

COCC - Hàng ký gửi

23340



HÀNG KÝ GỬI

(Góc nhìn khác COCC)

Tôi Giám đốc 1 chi nhánh bank, hôm nay tôi sẽ có buổi phỏng tuyển nhân sự mới. Trong 10 UCV thì có 1 UCV nặng kí được gửi trước từ 1 người cũng rất nặng kí ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi.

Buổi phỏng vấn tốt đẹp. Riêng UCV nặng kí đó làm tôi băn khoăn. "Khả năng giao tiếp kém thì sao làm vị trí Tín dụng đây". Nhưng đợt này chỉ tuyển cho vị trí này. Rất khó xử. Tôi đành chấp nhận nhận nhân sự đó.

Thời gian thử việc, tôi rất bất ngờ khi cậu ta không tự đi xe đến cơ quan. Mà phải nhờ chính ba mẹ chở đi đến cơ quan để làm. Với vị trí Tín dụng đòi hỏi đi ra ngoài nhiều thì việc đó không chấp nhận được. Tôi đã nói khéo để cậu ấy tự thân vận động mà đi.

Chuyện sau cũng ổn. Về sau công việc quá nhiều tôi không để ý lắm, nhưng nghe các cán bộ cũ bảo anh chàng đúng chuẩn nhát. NHÁT VIỆC và NHÁT GIAO TIẾP.

Khách hàng lên đều đẩy cho các anh chị trong phòng tiếp. Đi thẩm định thì không biết thẩm định ra sao. Thường có biểu hiện đi trễ về sớm. Quan hệ không được tốt với nội bộ cơ quan.

Tôi rất khó xử không biết nên giữ lại không? Vì nhân sự mỏng mà việc các phòng ban rất nhiều, nếu như thế thì ảnh hưởng đến việc chung đơn vị tôi quản lý.

Nếu là bạn, bạn sẽ xử lý thế nào?

( mời các bạn xử lý).
 
Last edited:

"Sống chung với COCC", mình phải sống chung với điều đó!!

Nhân chuyện có bạn nói về COCC được gửi vào làm, anh trích lại cm 2012 hay 2013 được viết trên diễn đàn ub.com.vn. Thời điểm đó anh vào 1 bank nhà nước, xung quanh toàn COCC hầu như là 80%. Chia sẻ các

"Hi chào các bạn, mình nói hơi tiêu cực nhe: "Bạn khẳng định mình có năng lực, ok tôi là nhà tuyển dụng, bạn hãy chứng minh đi".
Theo bạn, bạn sẽ chứng minh như thế nào khi chỉ qua vòng thi viết và phỏng vấn, có thêm vòng xét bằng cấp. Để khẳng định năng lực của 1 ai đó cần có 1 thời gian nhận định và thử thách. Mình nói như vậy các bạn nghĩ có đúng không?
Vậy chúng ta nghiệm ra điều gì theo hướng tiêu cựcnhững nghịch lý ở đời)
+ Học giỏi chưa chắc làm giỏi.
+ Nói chuyện phỏng vấn ok nhưng khi đi tiếp xúc khách hàng thì vô duyên không chịu nổi.
Chính vì vậy có một số người sau thời gian làm việc ở ngân hàng đều phải "bay""nhảy" cả hết thôi. Môi trường làm việc sẽ tự động đào thải những ai không thể tồn tại được.

Việc chúng ta có COCC là hiện thực, không tiêu cực cũng không tích cực gì cả, có thì chỉ phục vụ lợi ích cho nơi đang tuyển người.

VD:Tôi là Giám đốc, tôi tuyển A vào:
- Thì Cha của A sẽ nâng đỡ tôi lên làm Phó Tổng hoặc . . .
- Thì cha mẹ của A sẽ đồng ý gửi 1 số lượng tiền cho ngân hàng. Hoặc là khách hàng vay VIP ở đơn vị tôi.
- Cha mẹ A là khách hàng tiền gửi lâu năm và lượng tiền lớn.
- Cha mẹ A nguyên là cán bộ của ngân hàng đã hoặc chuẩn bị nghỉ hưu.
- Cha mẹ, cô chú bác của A là quan lớn (không phải là quan nhỏ) có ảnh hưởng đến công việc và vị trí Giám đốc của tôi.
- Cha mẹ A là bạn trí cốt, chiến đấu của tôi.
- A là con rơi của mình hoặc con của người tình cũ hahaha(nhiều tình huống mà).
- Trong lần đi xem bảo vệ luận văn hoặc thực tế hoài đời, thấy đứa đó ok cho công việc cơ quan, kêu nó thi vào, mình bảo lãnh.
. . . .
- Ngoài ra các ngân hàng thường ưu tiên cho người thân của cán bộ nhân viên ngân hàng nếu có đầy đủ bằng cấp khả năng cho vị trí công việc đó.

Đặc biệt là công việc thủ quỹ, liên quan mật thiết tiền bạc cơ quan, nên việc có người có chức có quyền đứng ra bảo lãnh thì sẽ càng tốt hơn khi có sự cố xảy ra (đây là những tình huống ngân hàng luôn phải dự trù tới).

Bạn bất mãn bạn sẽ thua! Đó là sự thật, bạn càng bất mãn bạn sẽ càng không tin vào khả năng con người mình. Bạn đi thi mà cứ lo sợ chuyện người ta này kia. Ngoài ra bạn đừng tự tin thái quá. Đôi khi bạn nghĩ là bạn hơn người ta, nhưng thật sự bạn chưa biết người ta thế nào mà bạn hơn người ta (theo hướng tích cực).
Đúng là đi tìm việc không bao giờ đơn giản, đi công chứng Phường, Xã đi hoài người ta biết bạn xuống chứng cái gì, làm thủ tục gì thì chuyện đó bình thường (vì tôi đã từng như thế).

"Sống chung với lũ", mình phải sống chung với điều đó. Vì chúng rất thật trong cuộc sống chúng ta. Và bạn cũng phải biết tận dụng những mối quan hệ mà mình có, nhờ cha nhờ mẹ, nhờ Bác, nhờ Cậu, Chú, Dì, Cô . . . ai thân thích với mình thì nhờ hết. Nếu không, thất nghiệp là chuyện bình thường với bạn thôi."

Nguồn: MinSu - Group U&Bank
 

Chuyện nàng Thực Lực và nàng COCC cùng trúng tuyển ngân hàng

Truyện kể rằng:


Ngày đầu tiên đi làm của Thực LựcCOCC



Ngày đầu tiên đi thử việc tại ngân hàng, sếp giao cho cả 2 chỉ tiêu huy động vốn 4 tỷ trong tháng đầu. Nếu đạt chỉ tiêu, được nhận, còn không có thể phải bái bai, mời out.

Sau khi ra khỏi phòng sếp, COCC rút điện thoại gọi điện cho bố, mẹ, cô, dì, chú, bác, anh chị em họ. Chỉ trong nháy mắt, nàng đã vượt chỉ tiêu, số tiền lên tới 5 tỷ. Hôm sau, COCC được sếp gọi vào phòng riêng khen ngợi, và được tuyên dương nhiệt liệt trước cả phòng.

Sếp hỏi Thực Lực: “Còn em thế nào rồi. Có kế hoạch gì chưa?”. Thực Lực buồn bã lắc đầu: “Em gọi hết những người em quen biết rồi mà không đủ. Anh có cách gì thì mách em với!”. Sếp nghiêm mặt “Tôi trả tiền cho cô để cô nghĩ ra cách thì cô lại hỏi tôi”. Thực Lực đành ngậm đắng nuốt cay, chẳng nói thêm được câu nào.

chuyen-nang-thuc-luc-va-nang-cocc-cung-trung-tuyen-ngan-hang.jpg
Nửa tháng trôi đi mà Thực Lực vẫn kiếm chưa đạt nổi 1 tỷ. COCC mắt tròn mắt dẹt bảo Thực Lực: “Có gì đâu nhỉ. Cứ mối quan hệ thân quen trước mà chiến. Bố mẹ, họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp của bố mẹ, mỗi người 100 triệu thôi là cậu cũng thừa đủ 4 tỷ rồi”.

Khổ nỗi, bố mẹ Thực Lực là nông dân, cả họ hàng nhà Thực Lực là nông dân, bạn bè và đồng nghiệp của bố mẹ Thực Lực cũng là nông dân nốt. Đi làm đủ ăn là tốt lắm rồi, còn phải ra vay ngân hàng ầm ầm chứ móc đâu ra tiền để gửi.


Một tuần nữa trôi qua, hạn cuối tháng gần đến. Cái khó ló cái khôn, rốt cuộc Thực Lực cũng tìm được kế. Nàng về vùng ven đô, nơi dân mới được nhận tiền giải tỏa đất. Thực Lực đến gặp từng người, thuyết phục họ gửi tiền vào ngân hàng của nàng.
Ban đầu, người dân chưa tin tưởng Thực Lực, cô đi đến đâu cũng bị đuổi như đuổi tà. Hơn nữa, nhiều người nông dân dù đã trở nên giàu có nhờ khoản tiền đền bù vẫn có thói quen giữ của trong nhà. Khó khăn là thế nhưng Thực Lực không hề nản lòng. Ngày nào nàng cũng lọc cọc trên chiếc xe máy xuống từng hộ dân nói chuyện. Nhìn cô gái trẻ giàu ý chí, không ngại vất vả, lại lễ phép, đi đến đâu cũng chào người lớn tuổi, hỏi han con trẻ, nhiều người bắt đầu thay đổi thái độ với Thực Lực.

Rồi một người, hai người tìm đến cô nhân viên ngân hàng năng nổ để nhờ làm thủ tục gửi tiền vào ngân hàng. Người này lại bảo người kia cùng gửi tiền vào ngân hàng của Thực Lực khi hiểu ra rằng tài sản của mình vừa có lãi, vừa được an toàn hơn. Cuối cùng, phép màu đã xảy ra, Thực Lực huy động được 7 tỷ chỉ trong vòng hơn 2 tuần.
Dù thành tích đạt được cao hơn COCC, nhưng rất tiếc Thực Lực không có được lời khen của sếp. Sếp còn mắng Thực Lực “May là cô làm kịp deadline. Làm ăn chậm rề rề. Sau này tôi bảo cô làm gì cũng phải chờ cô cả tháng cô mới làm được thì ngân hàng này sập tiệm”.

Trái với tiên đoán của sếp, Thực Lực thông minh, cơ trí khi đã quen việc càng ngày càng giỏi, càng lên tay. Nàng trở thành ngôi sao mới của Ngân hàng. Còn COCC, tất nhiên với tiềm lực lớn hậu thuẫn, nàng cũng sáng chói không kém. Danh hiệu “Nhân viên xuất sắc của tháng” luôn nằm trong tay 1 trong 2 nàng.
Thực Lực COCC bề ngoài thì tay bắt mặt mừng, nhưng trong bụng kèn cựa nhau phải biết. Cả 2 đều trẻ, xuất sắc, là ứng cứ viên sáng giá kế cận lớp lãnh đạo sắp về hưu đôi ba năm nữa.
Cả 2 đều cố gắng để thể hiện mình. Thực Lực buộc phải trổ tài để cạnh tranh, trụ lại ngân hàng, để được thăng tiến. Còn COCC, nàng buộc phải trổ tài để mọi người thấy rằng nàng có thực tài chứ không phải chỉ dựa dẫm vào bố.
Thật ra, COCC cũng có nỗi khổ tâm riêng. Đồng nghiệp ai cũng bằng mặt mà không bằng lòng với nàng. COCC biết, sau lưng họ xì xào về nàng nhiều lắm. Đã nhiều lần COCC phải bật khóc vì nghe thấy câu “Cái con COCC, mặt lúc nào cũng vác lên trời. Nó cứ tưởng mình giỏi giang lắm ấy. Nếu không có bố làm to, còn khuya mới được như vậy!”.
COCC ấm ức vô cùng. Nàng cũng phải bỏ bao công sức mới đạt được kết quả vang dội như vậy. Công nhận những đối tác nàng tìm được đều là bạn bè của bố mẹ và anh trai nàng. Nhưng nếu nàng không có kỹ năng tốt, chạy đôn chạy đáo, thuyết phục gãy lưỡi thì còn lâu người ta mới ký hợp đồng với ngân hàng.
Chỉ vì là COCC mà mọi cố gắng, công sức của nàng đổ ra trời bể. Mọi người chẳng thèm tôn trọng nàng. Họ cứ làm như COCC dốt lắm, chẳng biết gì, nếu không nhờ bố thì vứt đi ấy. Nhiều khi COCC ước giá như mình nghèo như Thực Lực thì tốt. Vì khi nghèo, dù làm được 1 chuyện nhỏ tí ti người ta cũng ca tụng.
Cũng vì là COCC mà nàng không tài nào thân thiết, hòa đồng được với mọi người. Những người thuộc phái thực lực thì không ưa vì nàng chẳng cần cố gắng gì mà cũng được ưu ái. Những COCC khác thì ghét nàng bởi vì sự đấu đá giữa chỗ dựa của nàng và của họ.
COCC ghen tỵ nhiều lắm với Thực Lực, bởi lúc nào nàng ấy cũng được mọi người quý mến. Có chuyện gì đồng nghiệp cũng í ới gọi Thực Lực, nhờ Thực Lực chứ chả ai thèm nhớ tới COCC. Nói chính xác hơn là họ không dám nhờ tới COCC, bởi COCC là 1 tầm cao vời vợi không thuộc đẳng cấp của họ.
COCC nào biết, để đổi lấy sự quý mến của mọi người, Thực Lực cũng bở hơi tai. COCC có ô dù lớn nên dù không quý nàng nhưng cũng chẳng ai dám làm gì nàng. Còn Thực Lực chẳng có gì trong tay, nàng buộc phải tìm cách để có được tình cảm của mọi người nếu không muốn bị đì, bị tẩy chay, bị ma cũ bắt nạt.
Thực Lực làm hết mọi nhờ vả của mọi người dù quá đáng đến đâu. Nào là đến giúp chị A tổ chức sinh nhật cho con, nào là đi chợ mua hộ chị B đồ thắp hương cúng rằm, nào là nhặt hộ chị C mớ rau trong giờ nghỉ vì lưng chị C đau không cúi xuống được,…

Ai nấy đều xuýt xoa bảo Thực Lực khéo léo, làm gì cũng nhanh, và số lượng những việc lặt vặt họ nhờ Thực Lực ngày càng nhiều. Thỉnh thoảng Thực Lực về quê, các chị lại nhờ nàng đi mua cá biển, đặc sản ở quê nàng. Thực Lực lần nào từ quê lên cũng xách trẹo cả tay. Đôi khi các chị nhờ Thực Lực mua đồ xong lại quên không trả tiền, hoặc nợ cho đến kỳ lương trả 1 thể. Một người còn đỡ, hôm nào 2, 3 người cùng nợ là Thực Lực méo mặt vì rỗng túi.

Đùng 1 phát, thật trùng hợp, 2 ngôi sao trẻ bị tắt đi ánh sáng cùng 1 lúc. Do còn non kinh nghiệm, 2 người bị khách hàng lừa, gây tổn thất cho ngân hàng. Cả 2 lao đao vì lỗi lầm của mình.
Dù phát hiện sớm nên số tiền đền bù không nhiều, nhưng cả 2 đều bị phạt. Thực Lực ngay lập tức bị cho thôi việc. Nàng trắng tay mất đi tất cả, đi nơi khác làm lại từ đầu với 1 vết nhơ trong hồ sơ.
Cũng với lỗi lầm tương tự, COCC bị cảnh cáo trước tất cả mọi người và chuyển công tác xuống 1 chi nhánh khác ở ngoại thành. Lúc nàng đang dọn đồ đạc, sếp nháy nàng ra 1 góc và bảo: “Chịu khó xuống đó 1 thời gian cho sự việc lắng xuống. Vài tháng nữa chú lại kéo con về. Đảm bảo lúc về vị trí của con vẫn như hiện nay. Yên tâm, bố con với chú là chỗ thâm giao, chẳng đời nào chú để con chịu khổ!”
Những ngày "chịu khổ" của COCC chưa qua thì ngân hàng của nàng xuất hiện một nhân vật mới được mọi người rỉ tai nhau là "vô cùng lợi hại". Cô nhân viên mới là con gái rượu duy nhất của tổng giám đốc một tập đoàn truyền thông lớn thuộc hàng nhất nhì miền Bắc. Ngày tiểu thư xinh đẹp này bước chân vào ngân hàng cũng là lúc mọi sự chú ý đều đổ dồn về cô nàng. Từ sếp đến đồng nghiệp bỗng chốc quên hẳn một cô COCC còn đang ở tít phía ngoại thành, chờ ngày tỏa sáng trở lại.

--------------

Bài viết được biên soạn dựa trên nguồn: Trí thức trẻ
 

Chạy vào Agribank, nên hay không?

Chào Cộng đồng.

Mình là một mem tích cực của UB mình, tuy nhiên hôm nay có một tâm sự tế nhị nên mình xin phép lập acc mới, hy vọng nhận được những tư vấn của cộng đồng. Ra trường cũng đã hơn 2 tháng, tốt nghiệp loại khá một trường Top, ngoại hình và kiến thức của mình cũng đáng để mình tự tin rằng mai kia sẽ có một việc làm tốt. Nhưng các bạn biết đấy, để có một chỗ đứng tốt trong xã hội này, vào cái thời điểm này, từng đấy là chưa đủ. Chắc cũng bởi vậy, mà một con người luôn thiếu may mắn như mình luôn lận đận trong con đường tìm việc. Mình đã từng thi vào một số NH, đã đi tới vòng cuối cùng và lại bị đánh tụt bởi COCC, nộp biết bao nhiêu là công ty nhưng không thấy phản hồi. Thực sự đến thời điểm này, bản thân mình khá mệt mỏi. Tuy nhiên, mới đây, gia đình mình có liên hệ được vị trí tín dụng ở một huyện X với giá là hơn 200tr, một con số đối với mình là quá lớn. Bản thân mình rất ghét việc chạy chọt, cũng bởi vậy mà 4 năm ĐH mình có thể chấp nhận điểm thấp mà không hề đi thầy đi cô. Lời đề nghị này khiến bản thân mình khá băn khoăn, Agri là một môi trường tốt, ổn định và cũng thỏa sức cho mình phấn đấu, nhưng từng ấy tiền theo mình là quá lớn, mình thực sự cần những lời khuyên từ các bạn, các anh/chị đi trước!

Thân,
 

Chia sẻ câu chuyện đi PV ở 2 NH (COCC)

Mềnh xin cam kết câu chuyện sau đây là sự thật. :)
Mềnh mới ra trường cũng lon ton đi thi ngân hàng đua đòi với chúng bạn và học hỏi kinh nghiệm, trải nghiệm là chính. Mềnh là nam, tốt nghiệp đh chuyên ngành tài chính ngân hàng, ngoại hình và giao tiếp ok nên cũng khá tự tin. Trong 2 tuần gần đây mình đi PV ở 2 NH( ko tiện nói tên) đều lọt vào phòng cuối cùng nên cũng nhen nhóm hi vọng và suy nghĩ cần j COCC mới vào đc. NH thứ nhất hẹn pv 9h mềnh tới thì có khoảng 30 bạn khác cũng đang chờ pv( toàn nữ dễ thương thôi) hứa hẹn nam đc ưu tiên chăng?:-" ,ko các bạn à mềnh phải ngồi đợi tới 12h, đói ngu người vì chưa ăn sáng, hix, nhưng ko sao vì tương lai con em chúng ta nên ráng gồng@-). Trong lúc chờ đợi mình bắt đầu phát hiện điều bắt thường xảy ra, có 3 bạn( 2 nữ, 1 nam) cười nói rất vui vẻ với nhân viên ngân hàng và đem hs đi vào thằng nhân sự ko cần chờ như mình và 1 số bạn khác, tới đây là hiểu vấn đề rồi ha, mềnh cũng mặc kệ lỡ tới rồi vào pv cho biết, vào pv đc 5p mềnh cảm giác như độc thoại 1 mình dậy vì ms nhân sự hem muốn nghe nữa, phòng pv thì như cái chợ ồn ào kinh khủng( thiếu chuyên nghiệp) , tới đây là bắt đầu bực rồi mình đứng dậy xin phép ra về luôn trong sự ngỡ ngàng của ms nsu.[-(
NH thứ 2: phòng nhân sự làm việc rất chuyên nghiệp, nhiệt tình, a c dễ thương lắm mềnh
rất có cảm tình. Chiều nay pv vòng cuối, mềnh đã chuẩn bị rất kĩ, nhưng chuẩn bị tới lựot pv của mềnh thì nghe thông tin mật báo các vị trí đã đc "xếp gạch" hết rồi[-O​
 
Last edited by a moderator:

Nỗi ám ảnh mang tên COCC (Con ông cháu cha)

Cứ nhắc đến "ngân hàng tuyển dụng" là ngay lập tức cái cụm từ COCC hiện diện ngay ra trong các topic liền. Nói chung đây là một vấn đề được nhắc đến từ ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, và thậm chí là từ ngành này qua ngành khác. Mình biết đây là nỗi niềm bức xúc chung của quý anh chị em bạn bè gần xa của đại gia đình Ub mình. Nhưng các bạn ạ! Nếu các bạn là những vị tai to mặt lớn thì hẳn các bạn cũng muốn cho con cháu nhà mình có được sự ưu ái hơn thôi. Không chừng chỉ vài năm nữa, khi các bạn đã chen chân được vào ngân hàng và giữ được cho mình một vị trí kha khá về độ bự thì các bạn thấy điều này hoàn toàn là nên, bởi nhiều lý do.

Thứ nhất, giữa hàng ngàn ứng viên chưa hề biết lai lịch, gốc gác, chưa hề biết thực hư năng lực thì COCC được cam kết đảm bảo hơn về khoản này (trừ những người thật sự chẳng có chút năng lực nào mà vẫn được đưa vô thì cái đó ỨC VÔ CÙNG TẬN khỏi bàn). Bởi thực tế cho thấy, biết bao nhiêu nhân viên được nhận làm chỉ trong thoáng chốc lại nhảy ra. Cũng khối người chỉ vô ngân hàng này nọ làm mà không hề có mục tiêu lâu dài ở đó. Như vậy chẳng há là
phí khoản đào tạo ban đầu ư?

Thứ hai, chọn COCC đơn giản chỉ vì đó là COCC. Cái này thì hơi bị tiêu cực nhưng nếu hiểu trên phương diện đó cũng là cách để nội bộ duy trì quan hệ tốt, và thậm chí có thể là một chiến lược để khuyến khích nhân viên, một trong những chính sách nhân sự dành cho những người có đóng góp lớn và lâu dài cho phía ngân hàng thì cũng dễ hiểu nhỉ?^^

Tuy nhiên, nếu bạn thực sự đủ tự tin, bản lĩnh và năng lực, dù COCC to cỡ nào cũng ko thể đánh gục được bạn đâu. Cứ hãy tự tin và ít nhất cũng phải làm cho phía nhà tuyển dụng đau não vì phải gạch bỏ bạn khỏi danh sách trúng tuyển. Hãy chứng tỏ cho ngân hàng đã và sẽ tuyển bạn thấy quyết định của họ là hoàn toàn đúng đắn, và chứng tỏ cho phía ngân hàng đã loại bạn ra thấy tiếc vì điều đó.

Cố lên nhé! Tôi và các bạn!^^
 
Last edited by a moderator:

Featured resources

Featured resources

Top