HOT Nghề Ngân hàng - Được mất và miệng lưỡi thế gian....

hungviet 7 Tháng 11 2016

Mấy ngày nay trên báo chí rầm rộ những bài viết như "Ngân hàng mạnh tay tăng lương, chi thưởng...", "Ngân hàng tuyển dụng ồ ạt, tăng chỉ tiêu...", "Ngân hàng trở lại thời kỳ hoàng kim ..." trong khi chỉ trước đó vài tuần, cũng chính những báo này, những bài viết về Ngân hàng và Nhân viên Ngân hàng cũng được "trang trọng" giật tít với những dòng giật gân nóng hổi đại loại như: "Lương nhân viên Ngân hàng không đủ ăn mì gói..", "thu nhập nhân viên Ngân hàng không bằng lương osin..".

Không khó để thấy, chả hiểu các cụ các mợ nhà báo nghĩ gì, lấy tư liệu ở đâu, viết bài kiểu gì mà mỗi khi có bài là thiên hạ lại nhảy dựng lên, đặc biệt là người trong ngành.

Theo dõi Vietnam Bankers, không khó để thấy những ý kiến phản biện những nội dung trên, nào là: Đừng có mơ, lương thưởng cao ngất chỉ là lương trung bình thôi, lãnh đạo cao chứ dân đen được mấy? rồi: Thất vọng về những bài báo lá cải, chỉ người trong cuộc mới hiểu, nghỉ nhiêù vì vất vả lương thấp nên tuyển liên tục thôi..... rất rất nhiều.

Vậy, đâu là sự thật?

Dưới góc độ của một "thằng" Bankers, đã từng lăn lộn đủ kiểu, tôi xin chia sẻ góc nhìn cá nhân - tất nhiên, không phải đại diện cho tất cả về vấn đề này. Anh em có thể thảo luận, bổ sung thêm cho đầy đủ.

Thứ nhất: Làm Ngân hàng có thật sự sướng?

Với câu hỏi kiểu này, những kẻ bên ngoài chắc chắn sẽ phán: sướng thế còn đòi gì nữa? suốt ngày ăn trắng mặt trơn, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, lương không quá cao nhưng so với mặt bằng xã hội chúng mày thuộc dòng sang chảnh, kêu cái gì!!!

Còn "lũ" bên trong chắc chắn cũng sẽ hò nhau rằng: mày giỏi vào đây mà làm, trong chán ngoài thèm, ra không được sướng cái nỗi gì. Được vài đông lương áp lực chết cha, hết khách chửi, sếp chửi về nhà chồng chửi... đủ thứ chửi đổ lên đầu!

Nếu cứ cãi nhau kiểu này thì chả có gì là khó hiểu khi báo chí sáng title khen, chiều chê không thương tiếc.

Theo tôi, làm Ngân hàng sướng - khổ là do cảm nhận và tâm thế mỗi người. Nếu xác định, vào Ngân hàng để ăn trắng mặt trơn, sang choảnh check-in kiếm lương bác triệu thì công việc thật sự của banker quả đáng là công việc kinh hoàng chứ không đơn giản chỉ là khổ! Còn ngược lại, nếu xác định trước, vào Ngân hàng, làm việc mình thật sự thích, chấp nhận đánh đổi, chấp nhận rủi ro thì việc tiếp nhận nó trên thực tế sẽ trở lên nhẹ nhàng và dễ chịu hơn khá nhiều.

Không thể phủ nhận, rất nhiều Banker thành công, nhưng nhiều hơn thế gấp nhiều lần là những Banker thất bại - thất bại từ trong trứng nước bằng thái đội kỹ năng và khả năng hiểu biết.

Cá nhân tôi - luôn đánh giá anh em Bankers là những người có tài, và hầu hết họ đều sẵn sàng tâm lý cho công việc có tính chiến đấu cao, đòi hỏi sự bền bỉ + thái độ cầu thị phù hợp. Nhưng cũng phải nói thật, gần đây tôi thấy thế hệ này ngày càng mai một dần, thế hệ làm thì không làm suốt ngày kêu, ranh con vắt mũi chưa sạch nhưng chỉ thích đả kích nói đểu người khác với cái giọng rất bố đời không biết thằng đối diện là ai. Xin lỗi bạn đọc tôi dùng ngôn từ kiều "chợ búa" để diễn tả cho đúng ngữ cảnh. Chính những cá nhân này, đang dần làm hỏng một thế hệ Bankers.

Quay về vấn đề sướng, khổ: Nếu anh có định hướng rõ ràng, biết khi nào cương, khi nào nhu, khi nào nhẫn khi nào chiến đấu thì cuộc sống và công việc của anh sẽ dễ dàng hơn, nhiều niềm vui hơn. Vấn đề không phải là ai bảo sướng hay ai bảo khổ - mà mỗi chúng ta, mỗi Banker nên tự biết cách cân bằng cuộc sống của chính mình. Biết nắm bắt và biết buông bỏ khi cần. Còn ngược lại, nếu như anh một mực bon chen bằng mọi giá, chạy theo cái bóng của miệng lưỡi thế gian, tự tạo áp lực cho chính mình thì chắc chắn, ngoài công việc, đầu óc anh sẽ nặng trĩu những so đo, tính toán và làm màu - điều này làm cuộc sống của bạn sẽ khó khăn và bức bách hơn rất nhiều.

Nghề Ngân hàng, vốn là nghề căng thẳng, căng thẳng vì nó rủi ro, căng thẳng vì nó tiếp xúc trực tiếp với tiền bạc và căng thẳng cả vì miệng lưỡi thế gian nữa. Vậy thì chẳng có cơ gì bản thân mỗi anh em Bankers lại phải tự làm mình căng thẳng bằng cách quan tâm đến những thứ không đáng có? Tập sống "tử tế" bằng cái TÂM của mình là cách tốt nhất để chúng ta cùng cân bằng cuộc sống và thấy thoải mái với các câu hỏi: Làm Ngân hàng sướng hay khổ?

Thứ hai: Lương Ngân hàng có cao không?

Nói luôn: Thế nào là cao? Tôi được trả 10 triệu nhưng luôn trong trạng thái sẵn sàng bị kỷ luật, bị sa thải hoặc luôn phải đối diện với rủi ro liên quan đến pháp luật có là cao so với mức lương osin chỉ 3-4trđ nhưng ăn no ngủ kỹ?

Thực ra, so với mặc bằng chung về số học, lương Ngân hàng ở mức khá. Nhưng so với kỳ vọng của chính Nhân viên Ngân hàng thì nó luôn ở mức thấp. Hiếm có nhân viên nào tự vỗ ngực bảo rằng lương tôi cao!

Đơn giản vì với công việc có nhiều sức ép, rủi ro cao lại thường xuyên tiếp xúc với "tiền to" thì mong muốn mức thu nhập cao hơn nữa là điều dễ hiểu. Tuy nhiên ít ai biết được rằng, bạn tạo ra 10 đồng lợi nhuận cho Ngân hàng, Ngân hàng không thể trả 10 đồng lợi nhuận đó cho bạn. Vì nếu chỉ có mình bạn, Ngân hàng đâu có chạy được? Thế tiền đâu ra mua máy tính cho bạn, may đồng phục cho bạn, xây trụ sở cho bạn, tiền đâu nuôi bộ máy hội sở để viết sản phẩm cho bạn, quản trị rủi ro cho bạn và cho Ngân hàng .....Ngân hàng là một doanh nghiệp phức tạp, vận hành nó cần rất nhiều tiền cho rất nhiều loại chi phí phân bổ khắp nơi. Vì thế, nếu chỉ nhìn "công trạng" mà đòi hỏi thì chắc chắn lương luôn là không đủ!

Nhưng ngược lại, thử nghĩ mà xem, ngoài kia, nhiều người chả có việc mà làm, họ sẵn sàng làm bất kỳ việc gì có được bất chấp tính mạng để có thu nhập. Đừng bảo là do họ dốt, không hẳn là vậy, mỗi người có một sự lựa chọn và lựa chọn nào cũng vậy, nếu hiểu được hoàn cảnh của mình thì đôi khi việc "chấp nhận" một cái gì đó trái ý mình sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Thứ ba: Làm Ngân hàng có dễ đi tù không?

Người đời đồn là có!
Dạo này nhân viên Ngân hàng đi tù nhiều lắm, nhìn báo chí mà xem, nay bắt, mai lại bắt, từ ông bé tẹo (nhân viên) đến ông to bự (Chủ tịch/TGĐ).

Nói thế nghĩa là ai đi làm Ngân hàng cũng có nguy cơ đi tù? Về lý thuyết thì đúng thế thật! Mà chả cứ Ngân hàng, làm nghề gì cũng thế, kể cả có không đi làm gì chỉ nằm nhà cũng thế - vẫn có khả năng đi tù nếu vi phạm pháp luật! Hiểu được thế thì đơn giản thôi mà - vi phạm pháp luật, làm sai thì đi tù thôi!

Tuy nhiên cũng không phủ nhận, trong Ngân hàng (thực ra kể cả DN thôi), có những trường hợp bị dí dẫn để lao lý hoặc không biết - làm sai, dẫn đến lao lý (biết mà vẫn làm thì thôi nhé - lúc đấy phải chấp nhận, đã cố tình làm sai thì cấm cãi!).

Nhưng, việc của Banker là không phải nghe thế mà sợ, thay vào đó, nghe thế thì làm gì đọc cho kỹ, đừng trở thành thế hệ Banker bồng bột và hời hợt, làm cái gì cũng hời hời, đọc cái quy định chả hiểu khỉ gì nhưng vẫn cắm đầu làm, không thèm hỏi ai. Ai có chỉ cho thì lại rằng "không phải dậy khôn người khác".

Trong quá trình làm Kiểm toán nội bộ, tôi đã gặp khối trường hợp điếc không sợ súng như thế này. Nói thì bảo "đừng dậy khôn tao" hoặc "mày biết gì mà nói" chỉ đến khi công an vác còng đến tận nhà mới biết thế nào là trắng là đen.

Túm lại, tù hay không tù do mình! Sướng hay khổ cũng do mình! Thu nhập cao hay thấp do chính sách của từng Ngân hàng và do mình. Theo tôi thì đã làm rồi, cứ cố gắng, gắng hết sức chí ít cũng để biết sức mình đến đâu. Đời sống là phải vui, phải thoải mái và cũng cần biết hài lòng cơ bản với những thứ mình có. Đôi khi gặp chuyện bực mình (thường dính đến sếp hoặc đồng nghiệp) thì cũng lượng tình mà "tha thứ", cứ coi như làm phúc. Tởm quá thì có thể nhảy việc - nhưng nhớ, hãy nhảy khi có chỗ khác và đừng nhảy vì tức giận ai đó :)

Có thể các bạn khác, nhưng với tôi Ngân hàng là môi trường giúp tôi trưởng thành rất nhiều, mặc dù không ít sóng gió, đì đọt đè đầu cưỡi cổ, chơi xấu, nói xấu, bè phái, sếp bẩn có cả nhưng tôi sau khi trải qua tôi mới thấy, không mấy khi có cơ hội vượt qua những điều đó và không tiền nào mua được những trải nghiệm đã trải qua, nó làm cho con người trưởng thành lên rất nhiều!

Vì thế, cứ bình tĩnh mà sống, bình tĩnh mà làm, bình tĩnh mà hưởng thụ! Miệng lưỡi thiên hạ chỉ để mua vui, cười giải trí một tý thôi! Đừng oánh chửi nhau vì những thứ vô bổ :)

Đơn giản vậy thôi :)

P/s: Tôi biết, bài viết này được share, kiểu gì cũng lại có "đồng nghiệp" chửi thẳng mặt "thằng ranh con biết gì mà dạy đời" nhưng kệ đi, mình thích thì mình nói thôi :))
 
  1. Anny Thúy
    Anny Thúy
    Thật đúng là ở trong chăn mới biết chăn có rận ;)
    7 Tháng 11 2016
  2. kenfntnkg
    kenfntnkg
    Mình thích thì mình nhích.....
    Em thích thì em share nhoa... nhoa...........:D:D:D:D:D:D:D:D
    7 Tháng 11 2016
  3. hungviet
    hungviet
    Nhưng cũng có lúc thà đắp chăn có rận còn hơn chết rét nhỉ :D
    7 Tháng 11 2016
  4. hungviet
    hungviet
    hehee, vô tư đê
    7 Tháng 11 2016
  5. ngmtuan
    ngmtuan
    ai nói gì mặc kệ đi anh, hơi đâu quan tâm, từ lúc zô bank cũng tập tính "thôi, kệ đi"
    8 Tháng 11 2016
  6. kenfntnkg
    kenfntnkg
    "ĐÚNG VẬY đó anh trai VIỆT HÙNG Ngan hàng là môi trường giúp tôi trưởng thành rất nhiều TRUỞNG THÀNH trong sóng gió, trong ĐÌ ĐỌT ĐÈ ĐẦU CỞI CỔ.... SẾP BẨN !!!??? Không có tiền nào mua được những trải nghiệm đã trải qua, nó làm cho con người trưởng thành lên rất nhiều!"

    Trích 1 banker lão làng!
    8 Tháng 11 2016
  7. acidamin
    acidamin
    noted!
    8 Tháng 11 2016
  8. hantokugou
    hantokugou
    chốt 1 câu:
    Ngân hàng như cái WC, kẻ ở trong muốn ra, kẻ bên ngoài thì đập cửa đòi...vào :))
    8 Tháng 11 2016
  9. View more comments