Nhật ký viết chung

mjmoza_7690

Say Hi and Smile :)
Không đuợc gói bánh chưng...ah uh...thì ai cần mày đâu, không có mày thì có thể nhờ nguời khác gói, chỉ có mày là cứ mong chờ mãi cái ngày này thôi
 

boyck_neu

Verified Banker
Thời đại mới rồi. Hãy vứt bỏ quy tắc cũ đi! Hãy chơi với nhau bằng các quy tắc mới
 

kaka0604

Thành viên tâm huyết
Cho thêm cái gala về Miền Trung đi ad ơi, khi mô nhìn ảnh cả nhà đi chơi bức bùn i T_T Ở Đây chả có khi mô bon chen được >"<
 

viettran90

Nhân viên U&Bank
Bank's User
Ngày cuối cùng làm việc, đến ngồi không và chém gió, chiều về quê nào:))
 

hoaia13

Verified Banker
Ngày cuối cùng làm việc rồi, chúc cả nhà ăn tết vui vẻ, lành mạnh, giữ gìn sức khoẻ. Chúc các bạn sang năm mới, tuổi mới gặp nhiều niềm vui, may mắn và thành đạt trong cuộc sống!
Thân ái,
Hoaia13!
 

duycuongti

Verified Banker
Chúc các bác các thím ngày cuối năm làm việc vui vẻ nhe'. Năm con rồng sắp wa đi, 1 năm với nhiều cảm xúc thăng hoa giúp xóa nhòa đi giới tính :)) Chúc các bác các thím 1 năm con rắn thành đạt và bạt ngạt niềm vui :D

[video=youtube;B0bmuMzItkg]http://www.youtube.com/watch?v=B0bmuMzItkg&feature=em-subs_digest[/video]
 

maianh12

Thành viên tích cực
Tiệc tất niên lớp cấp 3 kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ, về tới nhà mà đầu vẫn quay cuồng. Tạm biệt năm 2012!
 

duongvan

Thành viên tích cực
Một năm nữa lại sắp trôi qua, năm 2012 với nhiều thứ dang dở. Một năm 2013 khó khăn ở phía trước,vững tin và cố gắng thực hiện các dự định!
 

mjmoza_7690

Say Hi and Smile :)
mệt! giờ chỉ muốn ngủ thôi, chả muốn tết nhất j cả :((. bỗng dưng mong nguời đó ở gần gần nhà mình một chút,còn có hi vọng mà nhìn thấy mặt, chứ thía nài chắc ảnh cũng chả có mà ngắm :((
 

Emily Anderson

Verified Banker
MỘT PHÉP MÀU ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU? :)

Cô bé con đi về phòng ngủ của mình, kéo ra từ chỗ giấu bí mật sau tủ quần áo một chiếc hộp thủy tinh, dốc hộp cho ra hết số tiền bên trong rồi cặm cụi đếm. Cô đếm đến 3 lần vẫn chỉ một số ấy, không thể sai đi được. Cẩn thận đặt những đồng xu trở lại chiếc hộp, vặn nắp cẩn thận, cô bé ra khỏi nhà bằng lối cửa sau, đi qua 6 dãy nhà nữa để đến một hiệu thuốc lớn.

Cô bé kiên nhẫn chờ đợi người dược sĩ để mắt tới mình, nhưng lúc đó ông ấy đang rất bận. Cô bé lại xoay chân để tạo ra những tiếng cọ xát dưới sàn. Vẫn không ăn thua. Cô bé làm bộ súc họng, cố tạo ra những âm thanh rất đỗi bất lịch sự. Vẫn chẳng ai bận tâm về điều đó.

Cuối cùng, cô bé lấy ra một xu trong hộp, gõ keng keng trên bàn kính của quầy thanh toán. Đã có hiệu quả. “Vậy cháu muốn gì?” - người dược sĩ cao giọng, đúng kiểu đang bị làm phiền.

“Ta đang nói chuyện với anh trai mới từ Chicago về, rất lâu rồi ta chưa gặp anh ấy đấy” - dược sĩ tiếp lời mà chẳng cần nhận được câu trả lời của cô bé từ câu hỏi trước.

“Cháu xin được nói chuyện với ông về anh trai của cháu ạ”. Cô bé trả lời với giọng điệu “bị làm phiền” không kém. “Anh ấy ốm, ốm lắm… và cháu muốn mua cho anh ấy một phép màu”.

“Cháu nói sao cơ?” - dược sĩ hỏi. “Anh cháu tên là Andrew và anh ấy bị cái gì rất xấu mọc lên trong đầu ấy. Bố cháu nói là chỉ có phép màu mới cứu được anh ấy lúc này thôi. Thế bao nhiêu tiền một phép màu ạ?”.

“Ở đây chúng ta không bán phép màu cô bé ạ. Ta xin lỗi không giúp gì được cho cháu cả” - dược sĩ trả lời, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn.

“Xin hãy nghe cháu, cháu có tiền trả mà. Nếu chưa đủ, cháu sẽ lấy thêm. Cứ nói cho cháu biết một phép màu bán bao nhiêu tiền”.

Anh trai của dược sĩ là một người đàn ông ăn mặc rất sang trọng.
Lúc này ông ấy khom người xuống hỏi cô bé: “Thế anh cháu cần loại phép màu nào?”. “Cháu không biết”, cô bé trả lời với đôi mắt chực khóc. “Cháu chỉ biết anh ấy rất ốm và mẹ nói anh ấy cần được phẫu thuật. Nhưng bố không có đủ tiền, nên cháu muốn dùng tiền của cháu…”.

“Thế cháu có bao nhiêu?” - Người đàn ông đến từ Chicago hỏi. “1 đô la và 11 xu ạ” - cô bé trả lời rành rọt. “Và đó là tất cả số tiền cháu có, nhưng cháu sẽ kiếm thêm nếu cần”. “Ừm, thế là vừa Xít cháu ạ. 1 đô la 11 xu, đó chính xác là giá của một phép màu dành cho anh cháu đấy”.

Anh của dược sĩ một tay cầm tiền từ cô bé, tay kia nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô rồi nói: “Đưa ta đến chỗ cháu ở. Ta muốn xem anh của cháu thế nào và gặp bố mẹ cháu nữa. Để xem ta có loại phép màu cháu cần không”.

Người đàn ông ăn mặc sang trọng ấy chính là một tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Cuộc phẫu thuật cho anh trai cô bé hoàn toàn miễn phí. Không lâu sau Andrew đã khỏe mạnh hơn và có thể về nhà.

Bố mẹ đều rất vui, không ngớt lời kể về chuỗi sự việc dẫn họ đến niềm hạnh phúc ngày hôm nay. “Cuộc phẫu thuật đó qủa là một phép màu” - mẹ cô bé thì thầm. “Em tự hỏi không biết nó đáng giá bao nhiêu…”.

Cô bé chỉ cười khi nghe bố mẹ nói chuyện. Cô biết chính xác một phép màu đáng giá bao nhiêu. 1 đô la 11 xu… cộng thêm niềm tin của một đứa trẻ.

Người ta hay đùa nhau là “sống bằng niềm tin”, nhưng đôi khi nghĩ đúng là nên như thế thật. Sự hiểu biết hay kinh nghiệm cũng rất quan trọng nhưng quan trọng hơn là luôn có lòng tin vào công việc mình làm.


Năm mới, chúc mọi người có thêm niềm tin để tiếp tục chiến đấu vì những ước mơ của mình :D
 
Last edited by a moderator:


Top